Sunday, April 27, 2008

Năm tháng tuổi thơ tôi (50,51,52,53)

50.

Cái áo thun đi học duy nhất của tôi bị bào mòn sắp rách sau cuộc ẩu đả nhau. Tôi buồn lắm vì trông nó có vẻ củ và xấu đi nhiều. Tôi ra sàn nước cạnh nhà đổ xà bông lên lấy bàn chải cố chà cho nó trở về cái trạng thái củ, nhưng không thể được, nó đã bị sờn chuyển màu xấu đi. Cộng thêm mấy cái chấm li ti của bình mực văng tung tóe trong lúc giằng co ở lớp. Tôi buồn lắm đem áo đi phơi, chờ khô xem nó có trở lại trạng thái ban đầu hay không.

Trong lúc rãnh rỗi chẳng có việc gì thì cả cái xóm ồn ào nhốn nháo hẳn lên, người ta nói với nhau về chuyện có một nhà ngoài lộ vượt biên. Lúc đầu tôi cũng chẳng hiểu vượt biên là gì, sau hỏi đi hỏi lại mới hiểu vượt biên là bỏ nhà đi ra nước ngoài mà sống. Nhà trống, không chủ, ai muốn vào lấy gì thì lấy. Thằng Đen chạy sang rủ anh em chúng tôi đi “giật đồ”. “Giật đồ” đó là cách nói của nó, chứ thật ra đó là đi hôi của thì đúng hơn. Chúng tôi kéo nhau ra lộ. Với cái lưng trần tôi mơ đến một chiếc áo trắng vải ka tê bỏ lại của một đứa con nít nào đó cở tuổi tôi. Chỉ một chút tham vọng ấy thôi cũng khiến tôi chạy như bay qua mặt hết đám người kéo nhau đi hôi của ấy rồi. Ra đến nơi thấy rất đông người vây quanh căn nhà đó. Lợi dụng hình dáng nhỏ, tui chui qua những kẻ hở của mọi người còn bỏ trống. Tôi đã nhìn thấy rõ căn nhà tường trông có vẻ giàu có này. Cánh cửa mở toang, từ trong nhà những người đeo súng bước ra khép cửa lại , họ dán lên giữa hai cánh cửa một tờ giấy mỏng có con dấu mộc đỏ. Tôi nghe người lớn nói với nhau trong tiếc nuối: “Công An đã niêm phong rồi”.

Về sau có nhiều căn nhà ngoài lộ vượt biên hơn. Tôi mơ có một chiếc áo trắng từ chuyện hôi của, của một căn nhà nào đó. Với cái ước mơ bé nhỏ ấy khiến tôi ngày nào vào lớp cũng dò la tin tức xem có nhà nào đó vượt biên không? Có thể những chú Công An không thích những căn nhà ngoài lộ vượt biên, họ cho đó là tội phạm. Nhưng với tôi thì ngược lại, tôi thích họ vượt biên, vì như vậy, biết đâu tôi sẽ tìm thấy một chiếc áo trắng thay cho cái áo thun củ của tôi đã rách. Nhưng mỗi khi hay tin có nhà vượt biên, ra đến nơi thì căn nhà ấy đã bị niêm phong rồi.

51.

Ước mơ về chiếc áo mới không thành, đâm nản, tôi xin anh Hai cho tôi đi bán bánh mì với anh vào mỗi tối. Anh lấy bánh chia cho tôi một ít rồi phân công người bên này sông, người bên kia sông để đở phải giành khách của nhau. Lúc mới khởi hành tôi còn nhút nhát đành huýt gió rủ con chó Dzệnh theo cùng cho có bạn. Tôi chưa biết cách rao bán, nên cứ nghe tiếng rao bên kia sông cất lên, thì bên này tôi mới dám mở miệng đáp trả. Cứ bên kia rao nghe xa xa, bên này đáp trả nghe thật gần. Song hành hai tiếng rao, hai bờ sông nghe cũng vui tai lắm. Tôi còn nhát lắm nên men theo sông mà đi không dám rẽ vào những cái hẻm tối sợ lạc đường, cho nên những người làm đồng muốn mua cũng thấy ngại. Không bán được, tôi đem bánh về làm món bánh hấp như mọi khi. Anh Hai bảo “Mầy không bán bánh mì được đâu. Mai theo tao ra chợ lấy bánh kẹp mà bán”.

Hôm sau ra chợ, anh lấy cho tôi ít bánh kẹp rồi tìm một góc chợ mà bán. Bánh kẹp bị mưa mềm nhũm ra, ế. Tôi đem nguyên rỗ bánh kẹp về … anh Hai la cho một trận vì lỗ lã quá nhiều. Tôi biết mình chưa thể làm cái công việc giống ông anh được nên không dám xin đi bán nữa.

52.

Sông như thưa vắng lục bình. Nước từ đâu đổ về mỗi lúc một nhiều hơn. Chỉ ít hôm nước đã ngấp nghé những con đường làng. Lúa chết, người nhà nông hoảng hốt lo đi cứu lúa. Vườn cây bị ngập úng, mọi người lo đi cứu vườn. Việc buôn bán bánh mì của anh hai mỗi lúc một gặp khó khăn hơn. Bánh bán ế liên tục, đêm nào trở về anh cũng gọi các em thức dậy để chế biến món bánh mì nướng hay hấp gì đó.

Con nước chẳng tha thứ mỗi lúc một dâng cao hơn. Nó tràn lên cả bờ, ngấp nghé ngạch cửa nền nhà tôi. Nó tràn phủ kín cái sân rộng nhà cô Hai Lùn. Anh Hai tôi gặp khó khăn trong việc buôn bán vô cùng. Từ khi nhỏ anh đã có cái tính kiên trì, chịu đựng và hơn hết là biết im lặng dù trong những hoàn cảnh khó khăn nhất. Anh tăng thời gian bán bánh mì nhiều hơn để mong sao níu kéo, bù đắp cho những ngày ế ẩm. Thế nhưng anh càng cố gắng, nợ nần càng lúc càng nhiều hơn. Cho đến một ngày nọ chủ lò bánh mì không cho anh lấy bánh bán theo kiểu gối đầu nữa. Anh buồn quẩy túi vải trở về nhà trong một trạng thái khó diễn tả. Từ xa chúng tôi nhìn thấy anh trên con đường làng ngập nước. Anh cúi gầm mặt, chẳng nói gì, đá tung bề mặt nước đang lấp sấp dưới chân anh.

53.

Một buổi sáng thức dậy, đặt chân xuống đất, chẳng thấy đất đâu chung quanh nhà tôi ngập tràn nước. Anh em chúng tôi chạy tìm những đôi dép của mình đang lềnh bềnh đâu đó. Cái bếp đất nhà tôi mềm nhũm ra vì ninh nước đêm qua. Cũi ướt, gạo ướt…. điều gì xảy ra với bọn trẻ khi Cha tôi vắng nhà trong thời điểm khó khăn này.

Năm đó, có lẽ là năm này tôi không thể nhớ một cách chính xác tuyệt đối cơn lụt lịch sử quê tôi. Tôi chỉ biết rằng nước dâng mỗi lúc một cao hơn. Anh em chúng tôi lên nhà cô Hai Lùn xin mấy viên gạch thẻ để kê chân giường mà ngủ. Cứ mỗi ngày thức giấc thì thấy cái lưng của mình ươn ướt. Ngồi dậy lại thấy nước lại dâng cao hơn ngày hôm qua. Xuồng ghe bắt đầu đi cả lên bờ khi cần di chuyển. Nhà hết gạo, hết củi, hết đủ thứ. Anh hai bày cho các em cái trò đi câu giăng. Anh ra cái tiệm tạp hóa gần đó mua nợ ít dây nhợ và lưỡi câu rồi về chẻ tre làm cần. Lên cái gò đất cao nhà bà cô Hai Lùn đào trùng làm mồi. Rồi đi cắm giăng khắp nơi dọc theo cái mương cạnh nhà tôi. Cá chốt lúc đó nhiều vô kể. Cứ cắm đầu mương đến cuối mương rồi đi trở lại thu hoạch cá là vừa. Cá chốt là một loại cá có ngạnh trông giống cá lăng nhưng nhỏ hơn nhiều. Ngạnh nó đâm vào tay thì nhức lắm. Anh em chúng tôi thu hoạch cá chốt nho nhỏ bằng ngón chân cái trẻ con, rồi về luộc lên mà ăn với muối ớt.

Photobucket

Thời gian đầu còn mượn gạo của nhà cô hai Lùn… nhưng đến một lúc nhà cô Hai Lùn cũng hết sạch gạo, cả cái xóm đó cũng không khá hơn nhà tôi là mấy. Tuy nhiên những đứa trẻ con khác cùng thời sẽ đở vất vả hơn vì chúng còn có ba, có mẹ.

Con nước xâm chiếm cả cái gò đất cuối cùng nhà cô Hai Lùn. Anh em chúng tôi không còn trùng làm mồi câu cá. Anh hai chế ra cái lồng che bằng thiếc, đặt cái đèn dầu hột vịt vào trong rồi đi soi cá đêm. Soi cá có nhiều cách, có thể dùng dao để chặt, có thể dùng chĩa căm xe đạp để ghim… Có nhiều hôm đi soi gặp phải rắn trung mà cứ tưởng là lươn vì đêm tối. Nhưng thường những tình huống như vậy luôn được con Dzệnh cảnh báo trước. Khi nhìn thấy, nó sủa um lên, chúng tôi kịp thời lấy dao chặt con rắn trung ra làm ba khúc.

Chúng tôi đi soi thường có con Dzệnh theo cùng cũng vui lắm. Chó miền sông nước như có một bản năng bắt cá. Chúng bơi giỏi, chịu đựng nước tốt lại chính xác vô cùng. Mỗi đêm bì bỏm đi soi cá tôi thấy rất vui vì được nghịch nước, chứ còn bảo đó là ý thức sinh tồn, siêng năng lao động thì tôi cũng xin thưa rằng không bao giờ chúng tôi sớm có được cái ý thức ấy. Cho nên cá câu giăng, đi soi được nhiều nhưng lại không biết chế biến món ăn, lại không có củi lửa….nó ương lên… sau đó đem đi đổ. Rồi ngày nào cũng giống ngày nào, cái công việc làm phải làm còn ăn thì không, hoặc qua loa cho có lệ là chính.

Sau mỗi đêm thức dậy, mực nước lại dâng cao hơn. Nhà chúng tôi không có xuồng để đi lại như những gia đình khác. Anh em chúng tôi nhảy xuống thì nước đã ngập đến cổ rồi. Thấy vậy chúng tôi leo lên lại giường. Việc chống chế với thiên nhiên trong thời khắc này đúng nghĩa là “đèn nhà ai nấy sáng”. Chúng tôi chịu đựng cho con nước rút. Nhưng không, nó thật lì lợm vẫn đứng yên nơi đó. Mỗi khi có một chiếc ghe máy nào đó chạy ngang qua thì những con sóng nhanh chóng ập ngay lên những chiếc giường mà anh em chúng tôi sẽ ngủ.

Photobucket

Chúng tôi bắt đầu biết đói. Nhưng nước đã ngập cái ụ đất có nhiều trùng làm mồi cho cá rồi. Và nếu có thì cũng chẳng còn bờ đâu để cắm những chiếc cần câu. Mà một khi không chạm được mặt đất thì có nghĩa là cũng không thể làm cái công việc đi soi cá vào hằng đêm được. Cơn đói kéo dài một ngày, một đêm…không có một cái gì để cho vào bụng… cho đến trưa hôm sau thì nước rút.

Tôi và anh Hai kéo nhau ra gặp chủ lò bánh mì xin lấy bánh nợ thêm một lần nữa. Ông chủ lò bảo: “Nước nổi, có ai thèm mua bánh mì đâu mà bán?” bà chủ lò lại đệm thêm vào “Bảo Cha mầy trả nợ củ đi, tao mới cho mầy nợ mới”. Lì lợm, anh em chúng tôi như ăn vạ, ngồi mãi đến chiều. Ông chủ lò bánh thấy vậy cũng chạnh lòng. Ông đến cạnh lò với lấy một cái bao bẹp dúm như nó đã nằm yên đây từ trước đó rồi đưa cho anh Hai tôi. Ông bảo: “Đây là lần cuối”. Tôi và anh Hai ra khỏi nhà ông liền mở bao ra xem, rồi đếm đi đếm lại nhiều lần cũng chỉ có mười ổ bánh mà thôi. Mùi bánh còn nóng bay lên, bốc vào mũi tôi thật khó chịu, tôi bảo: “Cho em một ổ nhé?”. Anh Hai không nói gì rút một ổ đưa cho tôi. Lưỡng lự… anh lấy thêm một ổ nữa rồi cùng nhau hưởng thụ sau những ngày đói lã.

Hai anh em dò dẫm đường về nhà bị ngập nước. Những cái hố to, những chiếc cầu khỉ bắc ngang mương đã bị con nước làm mất dấu. Chậm chạp, khó khăn anh em chúng tôi dò dẫm đường về nhà. Vừa đi, vừa ăn bánh mì mà lòng thầm nghĩ: Không biết giờ này anh Ba đã ra sao, có lẽ anh ấy đã đói lã sau hai ngày dài không có gì bỏ bụng.

16 comments:

  1. Châu_Về_Hiệp_PhốApril 27, 2008 at 7:27 PM

    i' chi't, blog cua "chu'" D khong nhung biet ca'ch ca^u pageview ma` bay gio bat dau ca^u nuoc mat ddo.c gia? ru`i...hahahaha...coi chung ddo.c gia? ddo.c xong khong nhung thuong cho nha^n vat cha'nh lu'c nho ma` me^ luon nhan vat cha'nh lu'c...hien ta.i thi` chi't chu' ui...hehehe...may cho "chu'" la` nhieu do.c gia song o noi xa lac xa lo nhu "cha'u", chu neu o VN thi` chi't chu' ru`i...hahaha...

    ReplyDelete
  2. Thuong qua' vay anh Dien. Thuong ca 3 anh em cua anh.Can i give you a hug?
    Toi cung co tuoi tho ngheo kho nhung chua biet bi ddo'i la gi` vi luc nao cung co ba me ben canh.
    Cai hinh minh hoa cua anh (hinh cai luoi cau), ban dau minh lai cu tuong la hinh minh hoa con ca' cho^'t, hic, ngo ngan qua...

    ReplyDelete
  3. Tuổi thơ dữ dội quá!Đọc thật cảm động!3 anh e tự lo cho nhau,khi không có ba ở nhà!

    ReplyDelete
  4. truyện của chú hay quá
    chú viết từ từ và lớn từ từ thôi ạ
    chúc chú luôn khỏe^^

    ReplyDelete
  5. Xin duoc chia xe voi Anh!

    ReplyDelete
  6. ...Mưa ở trong lòng

    ReplyDelete
  7. chắc là ngập nước năm 78 rùi ? lúc này em chưa ra đời đâu nhưng nghe người lớn kể lại...vất vả quá! Sau này, khi còn học ở quê thì em cũng đã trải qua cảnh mỗi ngày phải kê thêm 1 cục gạch cho cái giường ngủ của mình, chân thì suốt ngày ngập nước nên bị nước ăn lỡ hết mấy kẻ chân...hic hic...khổ quá a.Điền nhỉ!

    ReplyDelete
  8. Em nghe người lớn kể là có trận lụt lớn năm 78, chắc là năm đó rồi...em nghĩ chắc là kỳ tới ba anh Điền sẽ về, hihi...

    ReplyDelete
  9. cảm động...Thương cho 3 anh em kg có Ba Mẹ bên cạnh quá!

    ReplyDelete
  10. dat cuc da bu that bu vao cai entry nay cua anh Dien, toi ve nha em se "join" cung anh Dien nha!

    ReplyDelete
  11. Sao NTTTT hom nay buon qua....Nauy dang mua....Mua ben ngoai va ca ben trong.....

    ReplyDelete
  12. Hehe...Ngoai troi het mua roi...nhung ben trong thi chua dut.....Nguoi dau ma nhieu nuoc the???
    NTTTT cua anh sap an dut "Tuoi tho du doi" cua Phung Quán roi:-)

    ReplyDelete
  13. 7/ . . . Tinh doi, tinh nguoi, trach nhiem cua cha me voi nhung giot mau minh tao ra, su chap nhan vo dieu kien cua chi em chung toi voi thoi cuoc, . . . duoc hien len nhu mot buc tranh kha chi tiet. Ba toi tu mot nha giao, da tro thanh mot nguoi lam ruong khong cong cung voi vai nguoi giup viec trung thanh con xot lai cua ong ngoai quyet theo ong den cuoi cuoc doi, lam khong luong, song nho su bao boc cua ong ba ngoai. Ma toi, trach nhiem cua mot nguoi me, ngay ngay van di lam, kiem tien nuoi chi em chung toi, dem ve, thu vui rieng cua ma la di danh bai tu sac voi cac di cua toi va vai nguoi hang xom. Chang ai trach! Thinh thoang van nghe ma cau nhau voi ba rang ba nen di lam them kiem tien phu ma nuoi gia dinh, nhung ba tu choi, ba toi khong muon di ban ca rem, khong muon di hot toc dao, khong muon di sua giay dep kiem tien nhu nhung nguoi ban tri thuc cua ba, vi ba rat si dien. Thinh thoang vao nhung ngay ve tham nha, ngoai viec phu giup gia dinh viec noi tro, ba con day chung toi hoc. Doi luc ca nha ranh roi, ba day chung toi xep nhung con thuyen bang giay, bo vao cai thau day nuoc cho no troi long vong lam tro choi, co le nhung luc ay ba dang trai long vao nhung con thuyen dang troi khong huong, nhung con thuyen giup ba mo den bau troi tu do, den nhung noi ba co the su dung kha nang that cua minh de co tien giup gia dinh, giup con cai thoat khoi canh ngheo. Ngay xua con nho, dau duoc nguoi lon giai thich ve uoc mo ra di cua ba, chang ai trong gia dinh cong khai ke chuyen tham kin nay, nhung toi biet, so lan ra di cua ba khong duoi con so hang chuc. Ma khong co tien, the la ba muon no, toi cung chang biet ba muon bao nhieu, chi biet rang rat nhieu ho hang ben noi sau do den doi no ma toi, chui rua tham te, co ca nhung loi nguyen doc ac, rang neu ma toi khong thanh toan duoc nhung mon no cua ba, ba se duoc lam moi cho bay ca duoi bien, hoac chung toi se phai hung nhung loi nguyen do. Ho co biet dau? Bao nhieu lan ra di cua ba, la bay nhieu lan ba bi bat ngoi tu. Ho co hieu dau? Chi em chung toi co toi tinh gi kia chu? Lai phai hung nhung tran don mom doc ac khong nhung cua ho hang ben noi, ma ngay chinh ca ba noi. Toi co ong ba noi, ong ba ngoai han hoi, nhung moi nguoi duoc toi dat o nhung vi tri khac nhau trong tim. Voi toi, chi co ba ngoai duoc toi tran trong nhat, ba ngoai doi voi toi, la mot ba tien. Uoc gi ngoai toi con song! . . . Toi con nho con hem nho noi chung toi da tung trai qua tuoi tho cua minh, buoi trua thuong hay co nhung nguoi an xin ghe tham, va chung toi van thuong danh mot it phan an trua cho ho. Co mot lan, sau khi bung bat com den cua cho mot ba me voi vai dua con con nho dang ngua tay xin an, sau cai nhin cham cham vao bat com, duoc ba ta dap lai bang mot loi mia mai xanh don: “Cho com kieu nay ai ma an duoc?”, roi ho quay lung bo di. Chi em chung toi sung so nhin nhau, khoe mac cay cay. Troi! Gia dinh minh ngheo den nhu vay sao?!

    ReplyDelete
  14. Rất vui khi thấy sự trở lại "Hoành tráng" của Thuyên 73. cám ơn bạn. Còn chị Giáng Tiên đâu mất tiêu rồi nhỉ?

    ReplyDelete
  15. cho in sách đi anh ơi! những kỉ niệm này thật đáng trân trọng!

    ReplyDelete