Monday, April 28, 2008

Năm tháng tuổi thơ tôi (54,55)

54.

Về đến nhà tôi và anh Hai chẳng thấy anh Ba đâu. Đẩy cái cánh cửa sau cháy bếp, bì bõm nước tôi bước ra sau nhà. Một hình ảnh kinh dị đập vào mắt tôi. Như một hình nhân bị treo chỏng đầu ở cái cây xoài bị úng nước đã chết. Toàn thân nó như bị cháy đen xì, bất động. Bụng nó đã bị rạch một đường dài, những giọt màu đỏ cuối cùng đang nhỏ xuống mặt nước đã nhuộm màu của máu. Bên dưới có một chiếc thau đang chứa những thứ nhầy nhụa như ruột gan, phèo phổi gì đó. Cái cảm giác kỳ lạ đang dần chuyển động trong những mạch máu của tôi. Mặt tôi nóng rần lên. Cổ họng tôi như có cái gì đó làm nghẹn lại, rồi bùng phát … tôi đã nôn toàn bộ những gì đã ăn trước đó. Tay chân tôi rã rời như có kim châm. Tôi như bị choáng bởi cái hình ảnh vừa đau thương, vừa kinh dị đang diễn ra trước mắt. Con Dzệnh của tôi đã bị giết chết.

Tranh thủ lúc tôi và anh Hai không có nhà, anh Ba bị mấy người lớn xung quanh xúi giục làm thịt con Dzệnh. Anh nghĩ đến món thịt chó nấu chao mà những người lối xóm đề nghị. Trong lúc đói, anh thấy nó hấp dẫn quá liền cùng mọi người dí bắt con Dzệnh đem đi trấn nước cho đến chết.

Thật ra cái công đoạn làm thịt chó này ở miền Tây chẳng xa lạ gì với tôi. Bắt đầu là việc trấn nước cho đến khi con chó ngợp thở rồi đem đi thui lông, cạo sạch, mỗ bụng, chế biến món ăn… Những món ăn chế biến từ thịt chó nó ngon vô cùng. Sống ở vùng sông nước này lâu rồi mọi thứ cũng thấy quen, dù là những cảnh sát sanh đến man rợ. Nhưng không hiểu sao lần này không như những lần trước. Tôi có một cảm giác thật khác thường len lõi trong những mạch máu của tôi, nhịp tim cũng khác, hơi thở cũng khác. Phải chăng tôi đang chứng kiến hình ảnh một thành viên trong ngôi nhà này đang bị treo chỏng ngược lên cao xẻ thịt. Cái hình ảnh thoáng nhìn qua ấy vừa bi thương, vừa kinh dị lủng lẳng như hình nhân có tay, có chân đang bị treo cổ phía sau nhà.

Tôi khóc rống lên rồi chạy vào nhà đóng cái cửa bếp lại. Anh Ba tôi nói với mấy người lớn… “Kệ nó, nó khóc thì không cho nó ăn”. Rồi họ hì hục mổ xẻ con chó Dzệnh nhà tôi. Anh Hai tôi vào nhà ném cái bao bánh mì lên nơi khô ráo rồi nói với cái thằng em đang thu người trên chiếc giường khô ráo rằng: “Mấy đừng khóc nữa có được không? Mai mốt tao xin cho con chó khác”. Rồi anh ra hiên nhà xem mấy người lớn tranh nhau cổ phần.

Đến tối khuya món Chó nấu chao cũng đã hoàn tất. Mấy người hàng xóm múc đem qua cho anh em chúng tôi một nồi nhỏ có đường kính cở hai gang tay trẻ con. Anh Hai lấy bánh mì trong túi ra phân phát cho các em ăn với món chó nấu chao, thật là hết ý.

Tối khuya, sau cơn ói mửa, bụng cồn cào, tôi đói kinh khủng lại thêm cái mùi vị thơm ngon từ món thịt cầy. Anh em chúng tôi ăn một cách ngon lành. Chỉ một thoáng cái nồi nhỏ sạch bóng không còn lại dấu vết. Nói là sợ cái cảnh con Dzệnh bị “treo cổ” nhưng đến khi ra thành phẩm thì cũng ăn sạch bách. Quả là trẻ con… đôi khi “tôi bây giờ” cũng không thể hiểu nổi “tôi thời quá khứ”. Có lẽ để giải thích cho điều này khi lớn tôi chỉ có một câu trả lời đó là những năm tháng đó có một nồi chó nấu chao cũng đã là xa xỉ lắm rồi. Và có lẽ từ khi có ý thức, tôi đã không bao giờ ăn món thịt cầy này nữa. Nó như một cách gián tiếp để tôi không phải nhớ quá nhiều về một thời gian khó.

55.

Bánh mỳ ăn với chó nấu chao… nhoẵng cái hết sạch. Thật ra những ổ bánh mì hồi đó không lớn như bây giờ, lại thêm rỗng ruột vì nhiều bột nổi, cho nên đối với cái tuổi ăn, tuổi lớn của anh em chúng tôi thì có thấm tháp vào đâu. Vậy là chỉ còn một hai ổ. Anh Hai để lại cho các em cầm chừng trong những ngày tới. Rồi quên luôn việc đi bán để lấy lãi.

Con nước trở lại, dâng cao hơn trước. Anh em chúng tôi lấy tầm vong kê giường cho cao hơn. Rồi co cẳng suốt ngày trên đó nhấm nháp mấy khúc bánh mì còn lại. Kể từ lúc nước nổi cho đến nay, trường cho học sinh nghỉ học. Anh em chúng tôi chỉ có chơi, chẳng phải lo chuyện đến trường. Đường về từ Lấp Vò đến Nha Mân cũng bị ngập lụt, nên Cha tôi không thể đạp xe về thăm các con được. Anh em chúng tôi cảm nhận dần sự thiếu vắng người lớn trong nhà những lúc như thế này. Lúc đó ai cũng phải lo cứu lấy cây, vườn, cứu lấy gia đình mình thì đâu còn thời gian mà lo nghĩ đến những người xung quanh khác.

Ngày qua ngày, cầm cự với những ổ bánh mì còn sót lại. Anh em chúng tôi bắt đầu thấy mình đã thật sự biết đói. Chúng tôi không thể đi đâu, vì chung quanh toàn là nước và nước. Tôi đã khóc vì đói, rồi nó lan qua cả anh Ba. Tất cả anh em chúng tôi mỗi người một góc giường khóc thảm thiết trong cái đói. Chúng tôi đã từng làm quen với mùa nước nổi hàng năm, nhưng có lẽ năm nay khác hẳn mọi năm, chẳng có lương thực, chẳng có người lớn trong nhà, con nước lại dâng cao quá đến nổi không thể đi lại được.

Mợt buổi sáng không còn tiếng khóc, anh em chúng tôi đã mệt lã đi vì kiệt sức. Anh hai dự định nếu nước rút sẽ cố gắng tìm xuồng quá giang ra gặp ông chủ lò bánh mà xin nợ tiếp. Đến trưa, cơn đói lại tiếp tục hoành hành mà nước thì chẳng chịu rút xuống tí nào.

Đến trưa, một mũi xuồng đâm thẳng vào cửa nhà tôi. Cha tôi đã trở về. Nghe tiếng khóc của các con than đói. Ông giận lên rồi bảo: “Cho tụi mầy một lần đói cho biết”. Thật ra lúc đó ông đang nghĩ gì? Tôi nghĩ là ông đang có một trạng thái khác. Những lời nói đó chỉ là cách ông kìm nén cảm xúc mà thôi. Ông cám ơn một ông già cho ông quá giang xuồng về nhà, vì bây giờ nước đã ngập khắp mọi con đường rồi. Ông ném chiếc xe đạp, một cái bao nhỏ đựng bo bo sang một nơi khô ráo, rồi đi tìm dao bổ dừa làm món cốm dẹp. Đói, chúng tôi ăn cốm dẹp nước dừa cảm thấy nó ngon vô cùng, đến nỗi không còn một hạt nào trong chén.

Hồi đó lương thực thiếu thốn nên tôi thấy cái món ăn nào của miền sông nước này cũng ngon hết. Cho nên đến khi trưởng thành, tôi vẫn thích những món của miền Tây Nam Bộ là vậy. Có lẽ tôi đã thích không vì ẩm thực, không vì gia vị mà là vì cái tình cảm một thời tôi đã đối diện với cuộc sống thôn dã này.

Kề từ khi Cha tôi trở về, ngôi nhà tôi lênh láng nước nhưng lại cảm thấy an toàn hơn. Cha tôi gác mấy cây tầm vong lên trên những đòn tay, rồi thả mấy tấm vạt giường lên đó để ngủ. Vậy là khô ráo, anh em chúng tôi cảm thấy ấm áp vô cùng. Bo bo là một món thay thế lương thực trong những ngày tháng đó. Vì là giáo viên nên Cha tôi được mua bo bo theo cổ phần nhu yếu phẩm. Bo bo là một món ăn mỏi miệng chết đi được. Cha tôi bày cho anh em chúng tôi rút lá khô trên vách lợp nhà làm củi để nấu bo bo. Ông bảo nấu cho nó mềm dễ nhai, không bị mỏi miệng.

Chẳng bao lâu sau, con nước rút, để lại quá nhiều rác và lục bình khô chết trên sông. Mùa nước nổi năm đó đã cho tôi quá nhiều kỷ niệm. Nó là vốn sống, là hành trang vào đời của những đứa con tha phương về vùng đất mới.

23 comments:

  1. Yes! I was wondering the same thing. Ko thay Anh nhac gi den Me cua Anh? Em thi` co' a completely different childhood, so it's nice to read about cuoc so'ng cua con nit mien que thoi` do' in Vietnam. Thanks again for sharing.

    ReplyDelete
  2. Cảm ơn anh về những bài viết rất hay về năm tháng tuổi thơ của anh...
    Mỗi con người có những kỷ niệm đẹp, mà thời gian có thể làm nhạt nhòa
    Anh thật may mắn, khi vẫn nhớ về những kỷ niệm ấy, và ghi lại chúng cho thế hệ mai sau.
    Chúc anh mạnh khỏe và vui, anh nhé!

    ReplyDelete
  3. L&L à thật ra mình không thể nhớ chính xác được vì không dám hỏi ông già, sợ ông ấy lại xúc động nữa... nó khoảng 77 hay 78 gì đó... thời gian này không thể chính xác tuyệt đối được.

    ReplyDelete
  4. Thảo ơi! May mà không ăn thịt đồng loại...chứ có động vật khác đồng loại để ăn thời kỳ đó cũng đã là may lắm rồi. Xin nói thật, tuổi thơ khủng khiếp đầy bạo lực ấy không sản sinh ra những con người khát máu, không biết run động thì cũng là phước đức ông bà để lại rồi. Hey... đôi khi thấy ghét cái tuổi thơ...

    ReplyDelete
  5. Phải có ghét thì mới có yêu...và đó chỉ là đôi khi thôi mà, chứ có phải thường khi đâu...Thảo

    ReplyDelete
  6. May wa!Thế là cha cũng về với ba anh em.Nhưng đọc nhiều kì mà chưa bao h thấy anh nhắc j đến mẹ,lúc đó anh ko nhớ j về mẹ à?

    ReplyDelete
  7. Troi! Moi post xong cai comment da thay entry moi nua roi, tu dau ma nhieu vay anh Dien. Doc vai dong dau het hon! Hay!

    ReplyDelete
  8. Toi phan ddoi :_((((((( (noi du`m con Dzenh)
    Minh nghi nam ddo la nam 78, tai thinh thoang nghe ba me nhac toi tran ddo'i va lut nam ay, minh di nhien la ko nho duoc vi van con dang la em be', hehe.

    ReplyDelete
  9. Anh Dien mieu ta minh hoi to` mo`, no^`i nho? co hai gang tay thi la duong ki'nh hay la ba'n ki'nh cai noi, hay la chieu cao cai noi, ma neu any of them thi cung la nhieu qua, con cho' cua anh to lam ah? Di nhien chi tiet nay ko quan trong nhung minh muon biet xem to hay nho dde coi hang xom cua anh co tot voi ba anh em ko, chu man thit cho' cua nguoi ta ma`.
    Minh hieu duoc "toi thoi qua khu" ddo chu:_))), ai cung se hanh dong nhu anh thoi ma`.
    ...nhung van thuong con Dzenh, huhu

    ReplyDelete
  10. Có phải đây là mùa nước lụt năm 79 không anh?

    ReplyDelete
  11. Hình như đó là năm 1978. Có lẽ đó là lý do mà Điền không muốn nêu chính xác năm nào, chỉ chung chung là có những năm tháng gần gần đó. vậy thôi. Còn thì nhấc phone gọi ông già sẽ biết mọi chuyện ngay. Tuy nhiên chỉ khiến ông cụ lại xúc động lại kể tiếp....buồn lắm lắm...

    ReplyDelete
  12. Em nghe các cụ kể về những cơn lũ lụt + thất mùa vào những năm 78 hay 79 gì đó. Nhà nhà điều phải ăn bo bo...Lúc đó còn bé quá, nên không biết hỏi các cụ cảm giác ăn bo bo như thế nào. Thế ăn bo bo cảm giác như thế nào anh Điền nhỉ?

    ReplyDelete
  13. Anh Điền, tự nhiên cũng iu mến lây cái tuổi thơ của Anh và cũng thấy cái tuổi thơ của mình nó quí giá hơn! Anh viết văn như đang làm công việc đạo diễn quen thuộc vậy, các chi tiết đều rất sống động. Phục Anh ghê!

    ReplyDelete
  14. ừ Gia Nghi hỏi câu này rõ là Gia Nghi đọc rất kỹ rồi. Xem hàng xóm có tốt hay không... người viết cũng muốn không trực tiếp nhưng qua cái nồi bi61t được người lớn hồi đ1o...hahahahaha. Cái nồi có đường kính 2 gang tay trẻ con... có nghĩa là bé tí.

    ReplyDelete
  15. Tội nghiệp con Dzệnh, hồi nhỏ em cũng có 1 ocn chó như vaỵa, đi đâu nó cũng đi theo, nó gắn bó như 1 người bạn thân. Đến lúc nó mất vì bệnh và cũng vì nó đã già, em vẫn buồn vô cùng, nên hồi đó chắc anh bị sốc dữ lắm khi thấy cảnh con Dzệnh chết thê thảm vậy, thương con Dzệnh và thương cả chủ của nó...

    ReplyDelete
  16. Khung khiep qua....Sao lai an thit "ban minh" the anh Dien?

    ReplyDelete
  17. O, sao hom nay lai doi y roi anh Dien? T nho co lan anh noi nho cai tuoi tho nay moi co anh cua ngay hom nay ma....
    T chi dua voi anh thoi. Nhin Hai Anh va 2 be Mi, Cho thi cung co the suy duoc anh la nguoi chong, nguoi cha nhu the nao. Nhin nhung nguoi ban tot cua anh, luc anh kho khan nhat ho da o ben canh dong vien va co vo cho anh, cung co the suy ra duoc anh la 1 nguoi ban nhu the nao....
    Dung co ghet tuoi tho cua minh anh Dien nhe:-)

    ReplyDelete
  18. Hihi..Anh Dien nhac bo bo lam nho hoi nho T cu doi Ma mua bo bo cho an, vi thay no con vo cung.....

    ReplyDelete
  19. ***chuột ngày***May 1, 2008 at 1:25 AM

    chó dễ thương thật, nhưng chỉ với chủ của nó thui!
    còn thì dân tình đi đâu lạ cũng thường hỏi chó trước khi hỏi chủ (chẳng là sợ chưa cột, nó tợp thì thậm khổ!).thôi thì mong cho chúng sớm tiệt chủng, người mình mới có hy vọng được là đối tượng để tâm đến đầu tiên khi đến chơi nhà nhau!!!

    ReplyDelete
  20. *QUYEN* chua doc het da hoi nhi! Hw that!

    ReplyDelete
  21. Post tiep di Anh oi!

    ReplyDelete
  22. AĐ bẳt đầu chuyển sang dạng viết văn chuyên nghiệp rùi, gây sốc quá!

    ReplyDelete
  23. 55. Mẹ em kể, quê em năm nào cũng có nước lũ, nên khi làm nhà, bao giờ cũng có cái chạn (cái gác xép) chất đầy lương thực dự trữ. Mùa nước lên, tất cả đều trèo lên đó. Đậu xanh, bo bo rang lên, "tẩm" nước mưa hơi bị tuyệt vời. Hình như bo bo là hạt lúa mì? Hạt lúa mì mà mang nấu xúp cũng ngon tuyệt...nhưng thời đó, chính phủ phát chẩn nhưng đâu có "hướng dẫn sử dụng đâu"!

    ReplyDelete