49.
Khi tôi vào lớp ba, có nghĩa là một năm đã trôi qua và tôi đã lớn. Áo quần chật và cũ dần đi. Anh Hai đưa quần đã mặc năm trước cho tôi. Quần rộng, tôi không mặc vừa với kích cỡ to lớn hơn đến bốn tuổi của anh. Tôi “sáng tạo” ra cái dây bẹ chuối phơi khô làm cái thắt lưng. Cái thắt lưng có một lỗ thòng lọng, đầu còn lại là một thắt gút… hai bên móc vào nhau vừa với cỡ bụng thì trở thành cái dây nịch thật tuyệt vời, làm cho quần áo trở nên vừa vặn hơn. Mỗi khi đi học tôi kéo cái vạt áo che đi cái dây nịch sáng tạo ấy để đỡ quê với bạn bè.
Một hôm có bài kiểm tra nhanh ở lớp, mấy thằng con nít lanh lẹ ngoài chợ lại tiếp tục cóp bài của tôi. Ngồi cạnh tôi có thằng mắt hí. Bài tôi sao, nó chép nguyên như vậy. Thầy so bài thấy cả hai giống nhau như đúc liền cho hai cái hột vịt to tướng, cho cái tội thông đồng cóp bài lẫn nhau. Tôi ấm ức lắm nhưng cố gắng im lặng mà chịu đựng vì biết rằng cái đám hội đồng ngoài chợ này đông lắm. Về sau mỗi khi làm bài kiểm tra tôi luôn che kín không cho cái thằng mắt hí cạnh bàn xem bài nữa. Nó tức lắm chơi trò lén nhổ nước bọt vào bình mực của tôi. Nhiều ngày đi học, bình mực chương lên, hôi lắm. Theo dõi và để ý, tôi phát hiện. Như một trạng thái bị dồn nén bao ngày, tôi giận lắm, lấy nguyên lọ mực ập vào mặt nó. Nó lấy tay đỡ, mực vây bắn ra cả hai chiếc áo. Cả hai đứng lên định lao vào nhau thì liền lúc đó tiếng trống hết giờ chơi nổi lên. Thầy trở lại lớp, chúng tôi đành phải ngồi xuống đóng vai… “con ngoan, trò giỏi”. Vậy là cuộc chiến tranh âm ỉ hình thành ngay trong giờ học.
Tiếng trống tan trường vang lên, nó kéo bè đảng vây quanh tôi. Nó tiến về phía tôi với bầy đàn hộ tống. Nó lấy ngực hích vào tôi khiêu chiến. Tôi thấy mình yếu thế nên đành lủi đi, định kiếm đường chuồn. Nhưng một thằng trong đám bạn của nó chặng tôi lại. Tôi bị bao vây, chúng khoái chí cười ha hả. Thằng mắt hí ngồi cạnh tôi mỗi ngày, nên nó hiểu được nổi mặc cảm dây nịch bụng của tôi. Nó cười nhạo báng rồi bảo: “Ê tụi bây, tao cho tụi bây xem cái này vui lắm”. Nó nhanh tay kéo cái áo che bụng của tôi lên. Một chiếc “nịch” bằng dây chuối khô thô kệch lộ ra bên dưới. Đám con gái xung quanh thấy vậy cười ầm. Còn lũ con nít chợ thì tăng thêm lời nhạo báng. Tôi vừa quê, vừa xấu hổ trước đám bạn bè, nhất là những đứa con gái cùng lớp. Tay chân tôi như run lên như có kim châm, mặt tôi bừng bừng như có lửa đốt, tôi không kềm nén được nữa… Tôi co tay đấm thẳng vào mặt thằng mắt hí, như tôi đã từng làm với thằng Mỹ đen trước đây. Máu lại chảy ra sau cú đấm… đám bạn của chúng rú lên rồi nhào vào nắm hai vai tôi xô về hướng thằng mắt hí. Nó bị chảy máu lại càng hăng hơn. Nó lao đầu húc vào bụng tôi, khiến tôi ngã lăn bốn chân lên trời. Cả hai vật nhau xuống nền đất lõm chỏm đá rồi đánh nhau túi bụi. Nó mập mạp, nhiều thịt và nặng quá, tôi thất thế bị nằm bên dưới chống trả.
Anh Ba tôi tan học nhìn thấy thằng em mình bị đám con nít chợ vây quanh đánh, liền nhào vô bênh vực. Thế là lại thêm một cuộc chiến không cân sức khác tiếp diễn. Chúng vây đánh anh em chúng tôi, ép anh em chúng tôi vào giữa vòng vây. Ngay lúc đó thằng Mỹ đen cũng vừa ra khỏi lớp nhìn thấy. Không biết lúc đó nó nghĩ gì, chỉ biết ném cặp sang một bên nhào vô ẩu đã túi bụi bênh vực cho anh em chúng tôi. Thấy thằng Mỹ đen xuất hiện, đám con nít ngoài chợ dạt hẳn ra, nó không đánh loạn xạ như trước mà tạo thành một vòng vây xoay quanh chúng tôi. Trông ánh mắt của đám con nít chợ có phần nể nang thằng Mỹ đen lắm. Vì trong trường nó thuộc dạng vừa khỏe lại vừa liều. Đám con nít chợ gạt nó ra khỏi cái danh sách “được chăm sóc” cẩn thận từ lâu lắm rồi. Như có thêm đồng minh, anh em chúng tôi đứng lên, tựa lưng vào nhau không manh động. Học sinh tan học bu vào xem đánh nhau rất đông tạo thành một cái vòng tròn rỗng ruột ở giữa. Thấy đông người, mặt mũi lem luốc đầy bụi, tôi cũng chẳng thể nhận ra ai là “địch” ai là “khán giả” nữa. Tôi thiết nghĩ, chuyến này tiêu rồi. Thì liền lúc đó thầy tôi xuất hiện…. chúng tôi được giải vây trong an toàn.
Thầy chỉ can ngăn không đánh nhau nữa thôi, còn thì ai đúng, ai sai, ai bị khiển trách, kỹ luật thầy cũng chẳng đoái hoài. Ba chúng tôi sau khi được giải vây mừng lắm, co cẳng mà chạy, vì sợ đám con nít chợ đuổi theo. Một lúc sau mệt lã ngồi thở hổn hểnh dưới tán cây vú sữa bên đường mà xem lại tập vở, quần áo, chiến tích của mình. Đá trên nền đất ma sát làm trầy rách da tôi khá nhiều nơi. Những chấm li ti máu ứa ra dưới cùi chỏ, lòng bàn tay. Cái áo thun duy nhất đến lớp của tôi bị bào mòn sạm màu ở khủy tay như muốn rách. Người tôi bị lấm lem … trông bầm dập lắm.
Tôi xoay qua hỏi thằng Mỹ đen: “Mầy có sao không?” Nó im lặng lắc đầu. Lúc này tôi cảm thấy thương nó và biết ơn nó vô cùng. Sao nó lại nhào vào cứu anh em chúng tôi? Sao nó lại tốt với tôi như vậy? Sao nó chẳng biết căm thù tôi đã làm nó chảy máu mũi trước đây? Hàng loạt câu hỏi được đặt ra trong đầu tôi lúc đó. Rồi tôi tự giải thích rằng, nó cũng từng bị đám con nít ngoài chợ ăn hiếp, nên nó cần trả thù. Nó hay bị phân biệt chủng tộc nên nó cần giải tỏa. Nó muốn bênh vực những người cùng xóm với nó. Nó muốn làm lành lại với anh em chúng tôi… Nhưng có lẽ hơn hết, nó thấy anh em chúng tôi đang gặp khó khăn giữa một đàn “sói chợ”. Nó cần phải cứu giúp anh em chúng tôi trong lúc này.
Kể từ dạo đó tôi thân với cái thằng Mỹ đen ấy lắm. Tôi bỏ chữ Mỹ, lấy chữ Đen và gọi nó là Đen cho thân thiện. Mà nó cũng thích mọi người gọi nó như vậy. Rồi chúng tôi làm hòa chơi chung với nhau, đến trường cùng nhau, đám con nít ngoài chợ thấy vậy đâm ra ngán.
Sau này khi nhà tôi chuyển đi nơi khác, mỗi khi trở về thăm Cố đi ngang qua đó tôi hay tìm kiếm thằng Đen, nhưng nghe đâu nó đã đi đâu đó xa lắm rồi… Còn bây giờ? Chắc chắn nó đang sống bên Mỹ theo diện con lai cũng nên. Biết đâu những dòng chữ viết vội này cho tôi tìm lại được thằng Đen thời niên thiếu.

Tinh cach manh me! Moi lop 3 thoi sao anh Dien?!
ReplyDeletesao ki thiet, be Dien danh nguoi ta ma sao to^i thuong...
ReplyDeleteCai nay giong phim kiem hiep qua. Co danh nhau moi quen nhau....
ReplyDeleteTruyện mỗi ngày có 1 kỳ hả anh, hihi...
ReplyDeleteCũng tùy thôi Nhiên-Duy à. Nếu viết khỏe hơn thì post lên nhiều hơn, óòn nếu dài quá thì chỉ post 1 số mà thôi. Không nhất thiết là công thức hóa nó.
ReplyDeleteThiết nghĩ sợi dây nịch hồi đó nó có ý nghĩa khác bây giờ Dong Ta à. Bây giờ thì người ta bảo là giả bộ. Còn ngày xưa thì là giả chiến. Ngày xưa người ta cười để khóc, còn bây giop72 cười là để cười mà thôi...hahahhahaa hiểu viết gì chje61t liền...hahahaha
ReplyDeleteanh D, anh co con nho anh ban Den ho ten that la gi, sanh nam may, con cua ai khong? Nhung chi tiet nay co the giup anh tim lai nguoi ban nay de dang hon...ben nay co nhieu phuong tien de tim nguoi quen bi that lac, nhung can chi tiet cu the nhu em noi moi hy vong tim duoc.
ReplyDelete:-)) Mình có một vài hình ảnh dĩ vãng hơi hơi giống nhau ở chỗ: thiếu thốn. Khoai lang độn cơm là chuyện hàng ngày đến độ thấy ngọt là sợ. Lấy nước trà làm canh.....và chỗ ở dọn đi xòanh xọach. Từ trong SG chạy ra Đà lạt, chạy xuống Mỹ Tho, chỗ ông Đạo Dừa và biết thế nào là tắm sông chung với những thứ trôi lều bều xung quanh, đi xuống gần Năm Căn. Chạy ra Vũng Tàu, rồi chay lên Đà Nẵng....Mỗi lần chạy là mỗi lần nhân số lực sĩ trong gia đình được tính bằng tính trừ (dễ ợt). Trường mẫu giáo và tiểu học đổi nhiều đến độ không thể nhớ mình học truờng nào trước và trường nào sau (cái này thì đúng là trí nhớ Điền có vẻ tốt hơn). Nhìn mấy viên bi của Điền mà phát thèm...vì nó đúng là 1 thứ xa xỉ phẩm...chỉ có thể đứng gần để chiêm ngưỡng. hihi.
ReplyDeleteTrời! người miền Tây hồi đó người ta giấu họ tên dữ lắm...làm sao mà biết tên thật của họ được. Đó là lý do vì sao người ta hay chế ra mấy cái thứ để xưng hô là vậy. Ai mà kêu tên Cha Mẹ của người khác dễ ăn đòn như chơi. Cho nên việc này là không khả thi đâu Tramnamcodon a. Tìm cách khác thôi. hehehehhe
ReplyDeleteTRời ơi!Bây h anh Đ "đầu gấu" quá vậy.Hơi tí là giơ"nắm đấm" thôi.Sợ quá,sợ quá...!
ReplyDeleteĐâu phải hồi xưa nghèo khó mới có dây nịch model như vậy, mới năm ngoái thôi, khi qua Châu Âu, đối tác của Đông Tà là 1 Giám đốc của công ty thiết kế dàn dựng gian hàng cho co quan của Đông Tà đã lấy 1 sợi dây điện làm nịch đó.
ReplyDeleteThảo nào anh Sơn có quá nhiều ca khúc cảm xúc... trong đó "Dĩ Vãng" là một ví dụ... "Người ơi dĩ vãng đã xa..."
ReplyDeleteTuổi thơ đáng nhớ thiệt- vừa dễ thương lại đầy kỉ niệm-tuy gian khó. Công nhân rằng trí nhớ chú tốt thật[nể phục]
ReplyDeleteTụi cháu bây h đầy đủ quá lại hóa ra chẳng có gì ấn tượng. Ko lao vào học thì cũng online game ghiếc, chat chit.Bây h ít còn được thấy con nít chơi những trò chơi dânn gian ngày xưa. Nghĩ lại cũng thấy thiếu và hơi buồn.