46.
Chuyện tình của Cha tôi có lẽ kết thúc ở đây. “Xà bông Cô Ba” thỉnh thoảng chèo xuồng ghé sang hỏi thăm về Cha tôi. Nhưng rồi chúng tôi cũng chẳng rõ bao lâu thì Cha tôi lại về một lần. Hồi đó thông tin không như bây giờ, không diện thoại, không di động, chẳng internet, hay chát chít. Nếu có chuyện gì khẩn cấp lắm thì đánh điện tín cũng là xa xỉ lắm rồi. Mà cái điện tín hồi đó “quí” đến nổi chỉ chuyên sử dụng báo tin có người chết mà thôi. Tôi nhớ là như vậy.
Thời gian đầu, cứ mỗi tuần Cha tôi trở về mua gạo, gia vị bỏ lại nhà cho các con. Về sau hai tuần, ba tuần, có khi đến cả tháng ông mới về thăm các con một lần. Anh Hai phải biết nắm tiền, chi tiêu trong một tháng cho gia đình. Phải biết “tổ chức” việc đi tát mương bắt cá về làm món mặn, hái rau cải trời làm món canh, ra đồng đốn trâm bầu phơi khô làm củi. Cuộc sống cứ vậy trôi đều dưới sự phân công của anh Hai. Khi ấy anh Hai tôi vào lớp sáu. Cha tôi cảm thấy yên tâm nên hạn chế việc về thăm nhà vì đường xá xa xôi, đi lại thời đó cũng khó khăn vô cùng.
Lâu dần, “xà bông Cô Ba” cũng đâm nản, cô buồn bả quay xuồng trở lại sông… Tôi nhìn thấy những giọt nước mắt sau cái nón lá rộng vành của cô. Có thể tôi thấy yêu cô hơn trước đây dù chỉ là thương hại. Nhưng có lẽ Cha tôi đã làm đúng vì cái cảnh con anh, con em, con của chúng ta… biết giáo dục như thế nào cho chuyện chung, chuyện riêng này? Cha tôi đi dạy lâu ngày mới về. Hình như ông cũng muốn xa dần đi hình ảnh Cô Ba. Và có lẽ cái lần gặp gỡ ấy, là lần cuối cùng cô ghé thăm anh em chúng tôi.
47.
Về sau Cha tôi hai ba tuần, có khi đến một tháng mới về thăm nhà. Anh Hai bèn nghĩ ra kế làm lại cái nghề của Cha tôi trước đây. Anh trở năn nỉ với chủ lò bánh mì cho anh được lấy bánh kiểu gối đầu. Nghĩa là sẽ thanh toán sau khi bán hết bánh. Chủ lò bánh mì đồng ý, vậy là sau những giờ học anh quẩy túi lên đường, quyết cạnh tranh với ông “Nóng như Trương Phi, Giòn như pháo nổ….”
Ngày đầu tiên “ra nghề” anh bán rất đắt. Anh không cần những lời rao hoa mỹ, chỉ đơn giản “Bánh mì nóng giòn đây” với giọng rao đặc sệt con nít, là đủ ăn khách rồi. Cộng thêm cái dáng vẻ còn chút con nít của dân thị thành pha trộn trong thằng bé bán rong, khiến bà con cô bác dễ cảm tình mà mua cho nhiều bánh. Ngày nào thanh toán nợ ngày đó. Có lời, anh mua mấy cái bánh dừa về làm quà cho các em.
Mỗi tối anh đi bán ngang nhà, chúng tôi luôn bảo anh chừa lại một ổ cho tụi em nhé… Anh bảo: “Tụi bây toàn trù ẻo không hà”. Anh sợ nói như vậy sui, bị ế. Khách hàng quen thuộc của anh ngày một ổn định. Đêm nào trở về cũng hết sạch bánh. Kể từ lúc anh tôi ra nghề, cái ông “Nóng như Trương Phi. Giòn như pháo nổ” biến đi đâu mất. Anh Hai tôi chiếm lĩnh toàn bộ con đường này trên dưới năm sáu cây số gì đó. Buôn bán được là vậy, nhưng còn nhỏ nên cũng chưa biết cách quản tiền bạc trong nhà. Các em muốn ăn gì anh lại mua ngay, các em muốn chơi gì anh cũng chìu hết.
Sau một tháng, Cha tôi trở lại nhà, thấy các con học hành ổn định, lại bất ngờ khi anh Hai tôi biết đi làm thêm để cải thiện đời sống gia đình. Ông mừng lắm liền ghé sang cảm ơn ông chủ lò bánh mì, rồi gửi gấm anh Hai tôi cho họ. Mỗi lần Cha tôi trở về thì cái nhà của tôi im lặng đến đáng sợ. Thật dễ hiểu khi chúng tôi phải trở về với nề nếp và luôn tỏ ra mình là đứa “con ngoan, trò giỏi”. Đoạn đường dài nhiều ổ gà, trên dưới sáu mươi cây số gì đó cũng khiến ông mệt mỏi và dễ cau có với các con. Cho nên mỗi khi ông kiểm tra bài thì chúng tôi sợ lắm. Ở với các con vài ngày cuối tuần rồi ông cũng phải trở lại trường cho kịp giờ chào cờ buổi sáng. Trước khi đi ông hỏi nhỏ anh Hai tôi: “Mấy hôm rồi Cô Ba có ghé thăm không?” Anh Hai trả lời “Dạ có” lí nhí trong miệng. Ông không nói gì khiêng chiếc xe đạp qua khỏi ngạch cửa rồi ra đi. Và hình như kể từ dạo đó, Cha tôi và Cô Ba không còn gặp nhau nữa.
48.
Anh hai đi bán bánh mì hằng đêm, thấy có một nhà nọ có con chó cái mới sanh. Anh đợi nó mở mắt, xin một con đem về nhà nuôi. Giống chó lông vàng, vằn vện, cái mõ dài ngoẵn… Anh Hai đặt tên cho nó là con Dzệnh. Kể từ đó nhà tôi có thêm một thành viên nữa. Thỉnh thoàng đi tát đồng, soi cá đêm, hay đi mót cũi có nó đi theo cũng vui lắm. Nó như một người bạn thân trong gia đình tôi.
Anh Hai có tiền, mua mấy viên đạn (bi ve chai) cho các em chơi. Cứ mỗi khi đi học về là kéo nhau ra cái sân nhà cô Hai Lùn mà chơi trò bắn đạn. Thời gian đầu chúng tôi chơi bắt sát bị thua liên tục. Cứ mỗi lần thua là mất một viên bi. Nhưng về sau vì thua nhiều, nên phải rèn để mong gỡ gạc lại. Tôi chơi mỗi lúc một hay hơn và sở hữu số bi mỗi lúc một nhiều. Mấy đứa con nít trong xóm ghen tỵ. Có đứa thua nhiều quá đâm quạu rồi sinh sự với anh em chúng tôi.
Trong xóm có một thằng Mỹ đen (con lai) to cao và khỏe mạnh lắm. Cứ chơi mấy cái trò tán u thì nó là nhất, nhưng đến khi chơi bắn bi cần khéo léo thì nó lại thua. Một hôm nó bị tôi ăn sạch đến không còn một viên làm thuốc. Nó tức lắm gây sự đòi tôi trả lại số bi mà nó đã thua. Đám con nít trong xóm cũng a dua, xui tôi và thằng Mỹ đen đánh nhau, để chúng có cái coi. Dạo đó anh Hai hết đi học thì đi buôn bán nên ít khi có mặt ở nhà. Anh Ba thấy vậy chứ chết nhát lắm. Trong lúc chưa biết vịn vào ai để cầu cứu thì thằng Mỹ đen ỷ thế to cao, khỏe mạnh lại tiếp tục khích khích vào ngực tôi như thách đấu vậy. Đám con nít trong xóm hè nhau cổ động việc đánh nhau càng lúc, càng hăng hơn… Tôi thấy cái thằng Mỹ đen này có lẽ chẳng tha thứ cho mình. Với đôi mắt trắng dã nổi lên mấy cái mạch máu đỏ lừ, giận dữ cũng đủ nói lên điều đó. Nó thở phì phò vào mặt tôi. Hai tay nó nắm chặt lại hích sát vào ngực tôi như trấn áp đối phương vậy. Đám con nít la lối mỗi lúc một ầm ỷ hơn… Có đứa thì bênh tôi vì chúng cũng không thích thằng Mỹ đen này hay ăn hiếp chúng. Có đứa bênh thằng Mỹ đen vì nó sẽ giúp chúng đòi lại số bi bị thua…. Trong lúc đang gườm nhau tôi chợt nghĩ. “Phen này mình tiêu rồi”. Nhưng nếu đánh nhau với nó chắc chắn mình sẽ thua. Nhưng nếu bỏ chạy thì hèn quá. Vả lại đám con nít trong xóm này hay ăn hiếp anh em mình. Chúng thấy nhà chỉ có ba anh em, không có người lớn, nên chúng cũng hay bắt nạt lắm… Nghĩ đến đây tôi như mạnh mẽ hẳn lên. Không đánh thì nó cũng đánh mình. Chẳng những đánh một lần, nó còn đánh dài dài vì được nước. Vậy thì mình đánh trước, biết đâu có lợi thì sao. Còn nếu đánh không lại thì lúc đó bỏ chạy cũng còn kịp mà. Tiếng la của bọn trẻ quá khích mỗi lúc một lớn hơn… Bất thình lình, thật nhanh tôi đấm mạnh vào mặt thằng Mỹ đen. Nó không thể ngờ tôi có thể dám làm chuyện ấy. Không phản xạ, nguyên nắm tay tôi đi thẳng vào ngay chóp mũi của nó. Va đập như thế nào đó, nó lọang choạng. Đám con nít rú lên… “chảy máu…chảy máu….”. Nó vừa bị đánh bất ngờ, vừa bị đau nên lùi ra xa vài bước. Nó ôm mặt đầy máu chạy thẳng về nhà. Đám con nít nhìn tôi… im lặng.
Kể từ dạo đó mỗi khi gây nhau dù bất cứ nơi đâu, hoàn cảnh nào với đám con nít tôi cũng chọn giải pháp đánh nhanh, đánh trước. Nhờ vậy đám con nít trong xóm cũng nể nang cái sự liều mạng của tôi lắm. Bắn đạn giỏi, dám đánh nhau… tôi nhanh chóng được làm “đại ca” của đám con nít cùng lứa tuổi trong cái xóm nhỏ này. Chiến thắng chuyện đánh nhau được một lần, tôi tự tin lắm… nhưng người xưa thường có câu “Vỏ quít dày, móng tay nhọn”. Không biết lần đối đầu tới sẽ như thế nào nữa.

Wow, ko ngo` Anh Dien gan qua, da'm da'nh thang My Den. Hihihi. I LOVE reading your stories! Please take your time writing, I don't want you to grow up too fast, I want your stories to last forever!
ReplyDeleteTro^ng anh hien the co+ ma.....(that vong)
ReplyDeleteHi` hi`, ddua thoi, chu dde no an hiep mi`nh sao, anh Dien nhi?
Yeu cai thoi tre con cua anh ghe
Cái này giống đánh lén quá, còn yếu tố này nữa: nếu đánh không lại thì bỏ chạy! Chạy được à, lúc đó nó đang đè xuống quýnh cho hộc máu làm sao chạy, huhuhu. Hồi nhỏ Lão Tà vốn rất hiền lành thánh thiện :-) và hình như cũng có một lần Lão Tà bị chọc tức chịu không nổi nên đã đánh lộn với một người học cùng lớp thế là bị bắt xuống văn phòng xử phạt vì khi giám thị lên lầu thì thấy Lã Tà đang đè thằng đó mà dzộng, hahaha
ReplyDeleteanh hay that .. nho het tat ca tat ca qua khu cua minh .. tu nhung chi tiet nho .. dung la dao dien tai ba .. hi`hi` ..
ReplyDeleteĐọc tới đoạn aHai của anh đi bán bánh mì để cải thiện đời sống em thấy cảm động và khâm phục anh Hai của anh quá.Mấy cái trò đánh nhau này hình như lúc nhỏ ai cũng đã từng thử qua hay sao đó...Chơi thua cũng đòi đánh nhau, giành cái gì đó cũng choảng nhau, nhìn cái mặt ai đó khó ưa cũng bụp nhau...ôi thôi kính thưa các loại lí do.
ReplyDeleteAnh Điền nhớ xuất bản thành sách nha. Em muốn có cuốn này trong tủ sách của mình lắm.
ReplyDeletemặc dù là con gái nhưng mà những trò của con trai em đều chơi hết: bắn bi, tán cổng, chọi hột điều, tạt lon, chơi thảy bảo, năm mười, tắm sông...ui, miền tây ơi, xem tuổi thơ của a.Điền mà chợt nhớ ngày xưa của mình quá đi thui!
ReplyDeleteNghe tai "danh gioi" cua anh Dien lau roi. Hom nay moi biet...Thi ra tu luyen tu dao ay...Hen gi cang lon danh cang hang...
ReplyDeleteWow,anh Đ dùng phương châm "đánh nhanh,thắng nhanh" đây.hihi...Mà nhà anh Đ có vẻ ai cũng nhanh nhẹn và chịu khó nhỉ?
ReplyDeleteĐánh nhau cũng giống bóng đá,đội nào yếu hơn thì cần chiến thuật tốt hơn, cho nên Đông Tà nói sai rồi. Cần nói lại là đó là đánh chiến thuật chứ không thể gọi là đánh lén. Vì đánh lén là đánh sau lưng, còn đằng này đánh thẳng trước mặt mà. hahahahaha
ReplyDeleteGia Nghi ơi! những người mặt hiền thường hay nóng tính, mà đã nóng tính thì lại thích đánh nhau cho nên chuyện đánh nhau về sau còn nhiều lắm...hãy đợi để tiếp tục thất vọng nhé...hehehhehe
ReplyDeleteanh oi, doc chuyen cua anh lam em nho chi Hai cua em qua', chi. cung tao ta^`n, biet lo lang, bao bo.c cho ca'c em y nhu anh Hai cua anh vay. Hy vong bay gio anh Hai cua anh cung hanh phuc & thanh cong trong cuoc song nhu chi Hai cua em vay, vi` ho. xung dda'ng duoc nhu vay, anh nhi? Wow wow, cuoc song dda~ bat dau da.y cho "anh Tu*" nhu't nha't hien la`nh nga`y na`o tha`nh dda^`u ga^'u roi he'n....hahaha....vay em biet roi, anh D khu` kho*` theo ca'i kieu " lu` khu` va'c ca'i lu cha.y" ddo' he'n...hahaha....
ReplyDeleteUi ai mà biết anh thì làm sao mà nghĩ ra đc chuyện anh đánh thằng Mỹ lai í chứ. haha
ReplyDeleteKhông ngờ hùi í cũng "ducôn" ghớm. Hehe.
"Đại ca" Điền, coi chừng giải pháp của anh bị thiếu đó, "đánh nhanh, đánh trước và .. chạy trước" .. hehe !
ReplyDeleteDung la nhan tai khong doi tuoi, ban linh ban linh!!!!!!!!!!!1
ReplyDelete