43.
Về sau tôi rất thích những câu hát trong ca khúc này của Lã Văn Cường vì rằng cuộc sống từ khi còn bé của tôi cứ phải ra đi, rồi lại trở về…trong cái vòng lẩn quẩn mà không khi nào thấy có hướng tươi sáng, thay đổi phía trước. Không biết từ khi nào con người ta có ý thức, chỉ biết rằng tôi thấy sợ hãi sự ra đi, sự trở về trong cuộc sống bất ổn định thời đó của gia đình tôi đến như vậy.
Chuyện là căn nhà sàn cạnh dòng sông chợ Nha Mân phải trả về cho chủ của nó. Đời sống kinh tế miền quê bắt đầu gặp khó khăn cho nên chủ nhà cũng cần cho một y tá thuê giá cao mở phòng mạch. Ông giới thiệu cho Cha tôi một nơi có thể xin nhờ dựng nhà lên để ở. Nếu tính từ chợ đi về hướng nhà ông cố tôi, khoảng hai cây số rưỡi. Cha tôi không thể trả tiền thuê căn nhà này với cái giá mở phòng mạch, chúng tôi lại ra đi.
Theo định hướng, chúng tôi lại trở về phía bên kia sông nơi có nhiều kênh rạch. Ngoài này dân cư đông đúc hơn trong rạch Ông Đại. Nối các mương rạch với nhau bằng những cây cầu đúc. Nó cũng thuận tiện cho việc đến trường mỗi ngày của anh em chúng tôi. Cha tôi xin cất nhà nhờ trên đất của cô Hai Lùn. “Lùn” đó là cái tên xấu xí mà bà Bảy đặt cho cô khi còn bé để dễ nuôi…chứ cô ấy có Lùn đâu. Cô ấy là một mẫu người phụ nữ khỏe mạnh cao lớn đặc trưng Nam Bộ vô cùng.
Căn nhà lá được dựng lên, nằm trong cái vùng có nhiều nấm sáng, mà trước đây có lần đi xem cải lương, chúng tôi đã đi qua nơi đây. Cạnh nhà là một tán cây vú sữa to lớn đỗ bóng mát quanh năm. Vào đêm, có con chim cú vọ về tá túc trên tán cây vú sữa to lớn này. Tiếng kêu của nó vừa buồn vừa ghê rợn lắm. Những chấm sáng lại lung linh, trông như khu vườn cổ tích vậy. Mảnh đất của cô Hai Lùn rộng lớn, phẳng phiu với nhiều cây cau già thẳng tắp. Quanh miếng đất rộng được rào bằng những cây dâm bục tạo không gian. Cái sân rộng này thu hút rất nhiều trẻ con trong cái xóm quê tụ tập chơi nhiều trò thôn dã. Cũng nhờ cái sân này mà anh em chúng tôi có thêm rất nhiều bạn bè cùng tuổi chơi chung. Và cũng chính cái sân này đã xảy ra biết bao chuyện ăn thua, đánh nhau thời con nít.
44.
Người ta bảo an cư mới lạc nghiệp. mà nhà tôi mấy năm gần đây chẳng thấy an cư bao giờ. Lại thêm lùi xa xã có nghĩa là lùi xa “ánh sáng”(!). Không có điện cho nên không thể sản xuất nước đá làm nguồn thu nhập chính của gia đình. Nhưng thật may mắn khi Cha tôi còn có thêm cái nghề bán bánh mì. Việc buôn bán một mình một chợ ấy chẳng kéo dài bao lâu thì xuất hiện một tiếng rao mới, xuất sắc hơn, ấn tượng hơn. Câu rao đại loại như thế này.
Có một chút hài hước, có một chút thân phận, không khiến ông cũng thu hút hết khách của Cha tôi. Cha tôi bắt đầu gặp nhiều khó khăn bởi tiếng rao lợi hại này. Vậy là bánh mì ế ẩm bắt đầu xuất hiện trong việc buôn bán của ông. Mỗi khi bánh bị ế, Cha tôi luôn buồn bực, còn chúng tôi thì ngược lại, thấy vui lắm. Chúng tôi có thêm món bánh mì hấp, hay món bánh mì nướng mỡ hành ngon đáo để.
Từ khi dời nhà về đây sống, Cô Ba thường xuyên ghé thăm Cha tôi nhiều hơn dù là nước sông có ngược dòng chảy xiết. Bà Bảy mẹ cô Hai Lùn người cho Cha tôi mượn mảnh đất để cất nhà thấy vậy lấy làm chuyện không vui… liền ngày nào cũng ra sân chưởi xa, chưởi gần nghe đến nhức óc. Chuyện là Bà Bảy chủ đất cũng có ý định kết nối cô Hai Lùn con bà với Cha tôi. Vì cô Hai Lùn cũng đã ba mươi mấy bốn mươi rồi mà vẫn chưa có chồng. Thấy “Xà bông Cô Ba” vừa xinh đẹp, lại xuất hiện liên tục thì đâu có chịu để yên. Vậy là cả cái xóm nhỏ đó ai cũng biết chuyện tình tréo ngoe này … đôi khi chúng tôi cũng thấy quê quê mỗi khi có chuyện chưởi bới của bà Bảy bâng quơ đâu đó. Còn chồm xóm thì tiếng ra, lời vào bàn tán với nhau. Nào là Thầy Nĩ đẹp trai mà kết duyên cùng “xà bông Cô Ba” quả là xứng đôi, vừa lứa. Một bên ba đứa con, một bên bốn đứa thành ra con đàn, cháu đống đông vui. Người khác lại nghĩ khác rằng, Thầy Nĩ không đi dạy được mà gặp cái gia đình giàu có con một này cũng hay. Vả lại Cô Hai Lùn này chưa lập gia đình bao giờ nữa…. còn nguyên.
Ôi! Thôi cũng nhiều chuyện tám ra, tán vào lắm. Một bên là ân nghĩa cưu mang nơi để Cha con tôi cất nhà lập nghiệp, bên còn lại là do sự thổn thức của tiếng gọi con tim… tôi cũng chẳng biết Cha tôi cư xử như thế nào cho phải tình, phải đạo nữa.
45.
Một hôm Bà Ba (em ruột nội tôi) ghé thăm Cha tôi, chuyện qua lại giữa người lớn anh, em tôi nghe trộm được câu chuyện của hai người. Bà Ba hỏi Cha tôi:
-“Chuyện nhà cửa của mầy như thế nào rồi? Có tính bước thêm bước nữa không?”.
-“Lúc đầu có, nhưng bây giờ thì không” Cha tôi trả lời như vậy.
-“Vì con thấy Cô Ba con cái nhiều quá, chúng mà ráp lại với nhau chắc thành đám giặc, con sợ cái cảnh này trước đây với Mẹ Thông lắm rồi” Im lặng một chút ông nói tiếp:
-“Còn Cô Hai Lùn? Con chỉ quí Cô ấy và gia đình cô ấy mà thôi. Nhưng nếu Bà Bảy không thích thì con sẽ chuyển nhà đi nơi khác để sống”
Sau đó không lâu, Cha tôi nhận được giấy báo cần giáo viên dạy ngoại ngữ cho trường Lấp Vò thuộc tỉnh Đồng Tháp gửi về. Lấp Vò thuộc một Huyện của Đồng Tháp. Đi đường bộ trên dưới cũng hơn sáu mươi cây số gì đó. Nhưng lúc này Cha tôi như muốn phục hồi lại vị trí xã hội của mình. Ông đã thấy chán cho cái cảnh bán bánh mì ế ẩm bởi cạnh tranh, bán kẹo kéo dầm mưa dãi nắng, lại phải trốn đám bạn cùng lớp của các con, chán cái lưỡi liềm cứ thỉnh thoảng làm ông ứa máu. Ông muốn trở lại cái nghề yêu thích của mình trước đây là đứng trên bục giảng. Ông mừng lắm dù rằng con đường phía trước sẽ khó khăn với ông và các con ông vô cùng. Ông sẽ xa chúng cả vài tuần mới có thể gặp lại. Chúng phải biết tự quản với nhau trong thời gian đầu. Ông hy vọng đi dạy vài tháng cho quen việc, sau đó xin chuyển về trường cấp ba gần nhà sẽ tốt hơn cho việc chăm sóc các con. Hơn hết trong lúc này, ông cần phục hồi hình ảnh một con người trí thức trong chính bản thân ông.
Cái hạnh phúc được đi dạy trở lại nó lan truyền sang cả anh em chúng tôi. Cha tôi phân công anh Hai sẽ gánh vác công việc chăm lo các em, khi Cha vắng nhà.
Một buổi sáng, Cha tôi soạn lại những chiếc áo ka-tê, một ít sách văn phạm, một ít đồ nghề dạy học còn lại sau ngày 30/04 cho vào một cái túi vải. Ông ràn nó ra sau yên xe đạp, hôn các con… chia tay. Đã lâu lắm rồi anh em chúng tôi mới có lại cái cảm giác kỳ lạ này. Cái cảm giác ngừơng ngựơng chứ không sung sướng và hạnh phúc như trước đây. Có lẽ thông lệ ấy đã biến mất, có lẽ chúng tôi đã lớn… hay nói khác hơn chúng tôi đã là những thằng bé thôn dã từ lâu lắm rồi. Chiếc xe đạp xa dần trên con đường quê. Nắng đổ bóng lốm đốm, hình ảnh Cha tôi xa dần trong trắng xóa.

Cha anh Đ vất vả thật đó nhưng ông cụ cũng "đào hoa"đấy chứ!
ReplyDeleteTrời ơi, Ba buồn vì bán ế mà đám con vui, hư quá :-), nói tới vấn đề "còn nguyên" sao thấy quen quá vậy ta ! hahaha
ReplyDeletehahahaha Thach Lam à...doi khi tôi cũng muốn tổng kết lại thử Cha tôi đã có bao nhiêu cuộc tình ấy chứ... để mà học hỏi hahahahha
ReplyDeleteGia Nghi và Dong Tà ơi! Cái từ còn nguyên ấy là tác giả viết bây giờ cho vui... cho "văn học" hahahahaha chứ người miền quê họ dùng từ khác... nghe quen tai hơn. hahahahahah
ReplyDeleteCoi chừng bị kiện vi phạm tác quyền 2 chữ "còn nguyên" đó, hihihi
ReplyDeletecuộc sống ngày xưa vất vả quá a.Điền nhỉ!
ReplyDeletehihi...Cha anh tuy vất vả nhưng đào hoa quá, em đoán trước những tập sau của câu chuyện này chắc a.Điền còn có thêm vài đứa em nữa quá? haha , ko biết đúng hông nữa...chờ xem.
chuyện của anh cũng mới đây, mà sao nghe xa xôi ghê luôn. chắc có lẽ câu chuyện diễn ra ở vùng quê nên trượt thêm 1quãng thời gian nữa.
ReplyDeleteTroi! Vai ngay qua khong ghe tham anh Dien, thay anh Dien tro gio, lon han len, khon hon nua. Nho post them may cai hinh luc nho cua anh nha!
ReplyDeleteAnh Dien hai huoc thiet, chi tiet "...con nguyen" buon cuoi qua ddi mat, haha.
ReplyDeleteBa toi hoi xua cung lam thay giao, nghe^` gia'o truoc nam 75 nghe ba me. bao la doi song kha' gia lam, nhung sau ddo thi ngheo lam anh a.Cha anh ban banh mi` hay lam cong viec buon ban con co duoc cai tivi chu nha` toi hoi xua khi co duoc mot cai radio nghe dda`i la sung suong lam roi.
Tôi hiểu được "cái cảm giác ngường ngượng chứ không sung sướng và hạnh phúc" và ấm áp. Vì ngày ấy cũng trong thời điểm khó khăn, một mình "thân cò" nuôi con và chồng học cải tạo thì cũng chẳng còn tâm trí, thời gian mà ôm ấp gần gũi mấy đứa con. Cho đến bây giờ đã lớn, ở xa nhau vài năm mới gặp nhau nhưng mẹ con cũng không thể ôm nhau mà hôn được, tuy vẫn nhớ nhung nhau hàng ngày. Ngược lại mấy nhóc của Hạnh rất thích được ôm và hôn chúng.
ReplyDeleteĐọc phần này thấy thương ba anh.Trong những gì anh viết có lẽ hình ảnh và tâm trạng người cha được khắc họa rõ nét nhất trong những phần này.
ReplyDeleteAnh viet cang ngay cang len tay, bao gio A viet xong chuyen cua A, em ke chuyen cua em cho anh viet nhe, dam bao hay, co the lam phim duoc day!
ReplyDelete