Sunday, April 20, 2008

Năm tháng tuổi thơ tôi (35,36)

35.

Lại nói chuyện về đời sống kinh tế của gia đình tôi thời đó. Không biết Cha tôi đã lấy được quyền công dân chưa, chỉ biết rằng ông xin vào dạy trường cấp ba ngoài chợ Nha Mân không được. Ông tự hạ mình xuống xin dạy trường cấp hai, trường cũng không cần người….Cha tôi loay hoay mãi vẫn chưa tìm ra nơi để đi dạy trở lại, ông đành phải tạm đi làm ruộng thuê cho ai đó trong cái xã này. Khổ nỗi ông chẳng biết một tí gì về nghề nông. Ông có thể cầm phấn, cầm bút suốt hằng giờ, chứ việc cầm hái cắt lúa dù chỉ vài giờ cũng là sự xa lạ với ông lắm rồi. Ấy vậy rồi ông còn phải dậy rất sớm để theo mọi người ra đồng cắt lúa, về rất muộn khi không còn ánh sáng mặt trời. Chỉ vài ngày, ông có vẻ sạm đen và cũng giống những người vùng sông nước lắm.

Ông đọc nhiều sách nông nghiệp rồi nghiên cứu cách ủ nấm mèo. Ông mượn ông Cố một mảnh vườn nho nhỏ sau lưng nhà gỗ xanh nơi gia đình chúng tôi tá túc. Rồi thực hành cái nghề ủ nấm mèo theo công thức của những cuốn sách “bí quyết nghề nông”…Việc làm nấm mèo được bắt đầu từ những cây so đũa, đục rãnh cấy nem, giữ ẩm….Và những cái men này phải nhờ người quen mua từ thành phố gửi về. Nó được ủ trong mấy chai nước biển với cái màu đen xì pha lẫn trắng mốc.

Sau một tuần, nấm sinh sôi những cái tai mèo nho nhỏ màu nâu nhạt, trong ngần quanh những rãnh cây so đũa nhân tạo… Những cái tai mèo chưa kịp trưởng thành thì đùng một phát những cơn mưa ập xuống dỡ mái che giữ ẩm. Chưa kịp phục hồi lại mái che thì cái nắng gay gắt sau những cơn mưa dầm thiêu rụi những mầm non. Chúng co lại, chuyển màu xám xịt, đen thui…rồi chết. Khu vườn ủ nấm mèo giờ đây không còn rào bảo vệ sau những trận mưa lớn càn phá. Đàn gà trong sân ùa vào bới tung tìm thức ăn. Cha tôi im lặng ngồi nhìn chúng đang kiếm côn trùng sau những rãnh mục cây so đũa và tự hiểu rằng công việc thí nghiệm làm nấm mèo xem như tan thành mây khói. Lý thuyết trả lại cho lý thuyết còn thực hành là chuyện của thực hành … Nấm mèo đang bán tại các chợ vùng quê này tất cả đều từ thiên nhiên, từ những cây so đũa ẩm mục tự nhiên mà có.

Photobucket

Bà Cố thấy Cha tôi không biết làm nghề nông lại loay hoay với những công việc khám phá mới theo kiểu nghĩ “khoa học”…mà cái khoa học ở cái vùng miền này chỉ để làm trò cười cho thiên hạ mà thôi. Với họ sách vở là lý thuyết họ không quan tâm, họ chỉ cần thực tế và kinh nghiệm truyền miệng mà thôi. Trong những hoàn cảnh như cái vụ làm nấm mèo của Cha tôi thì họ hoàn toàn đúng. Họ không thích lý thuyết suông của sách vở. Bà Cố cho Cha tôi mượn một chiếc xuồng nhỏ, rồi chở bánh kẹo, văn phòng phẩm di động mà rao bán trên sông. Những ngày đầu, công việc này có vẻ suông sẻ, nó có thể trang trải chuyện ăn uống hằng ngày cho một gia đình. Nhưng càng về sau càng khó khăn bởi thời tiết, mưa gió miền sông nước. Xuồng nhỏ, mái che nhỏ, bánh kẹo, vật phẩm bị ướt theo những cơn mưa, lỗ lã bắt đầu xảy ra, đêm nào ông về đến nhà cũng khuya cả. Con cái trong nhà chẳng ai chăm, chẳng ai giáo dục, chẳng ai kiểm tra bài vở của chúng. Chúng tự quản lấy nhau, tự học, tự phân công công việc trong nhà. Dầm mưa, dãi nắng của một cơ thể chưa thích nghi nhiều với cái ẩm của sông nước, cha tôi ngã bệnh nặng. Bà cố cắt lá xã, và ổi nấu cho Cha tôi một nồi xông. Cảm nặng kéo dài, Cha tôi phải tạm ngưng cái nghề bán văn hóa phẩm dạo trên sông. Nhà không có người lao động, gia đình tôi gặp ít nhiều khó khăn.

Đã bao tháng trôi qua cùng căn nhà gỗ xanh bên dòng sông Nha Mân này? Chúng tôi bắt đầu hiểu được sự khó khăn của người lớn. Chúng tôi cũng đang trôi theo cái gọi là cái dòng xoay của thời cuộc, của kinh tế mới, của hồi hương, của quyền công dân của một con người sau cải tạo, của tri thức, của bần cố nông, của năm tháng nhanh chóng lão hóa tuổi thơ tôi. Chúng tôi biết suy tư, biết buồn, biết âu sầu trong những ngày khó khăn dần diễn ra phía trước. Những đổi thay về mặt tinh thần đã xuất hiện trong đời sống gia đình tôi. Chúng tôi không còn cái cảm giác ông già Noel chui xuống nhà từ ban công, hay từ ô cửa sổ mà ban phát quà cho bọn trẻ. Chúng tôi nghe tiếng la rầy của người lớn nhiều hơn. Chúng tôi bắt đầu hình thành khoảng cách với Cha tôi vòi sự sợ hãi trong những cơn buồn bực của ông.

Tay ông đã chai bởi không còn cầm viết và phấn nữa mà thay vào đó là lưỡi liềm, dầm chèo, cuốc xẽng…. Cuộc sống đang trôi qua… dòng sông đang trôi qua… mang theo nhiều rác lục bình.

36.

Ông Út là em ông Nội tôi. Theo vai vế Cha tôi phải gọi bằng chú nhưng tuổi tác lại bằng nhau, nên hai người có vẻ thân nhau lắm. Một hôm ông từ Bảy Ngàn (thuộc tỉnh Hậu Giang) về thăm ông Cố. Thấy Cha tôi đang gặp quá nhiều khó khăn trong giai đoạn này. Ông chỉ dạy cho Cha tôi cách làm kẹo kéo để bán ở những khu trường học gọi là để kiếm cơm qua ngày.

Vậy là Cha tôi có thêm cái nghề bán kẹo kéo. Công việc được bắt đầu như thế này, ông Út đóng một cây đinh thật to, lên cột cái giữa nhà. Sau đó thắn đường… đem đi quệt thành kẹo trên cây đinh đó. Có khi đường thắn bị già quá công đoạn kéo sợi chuyển màu thật khó khăn…Anh em tôi cùng phụ làm công việc này phải đu người tòn ten để cho việc quệt đường thành kẹo mau chóng thành công. Sau khi quệt kẹo xong nó chuyển từ vàng sang trắng tinh, lúc này tới công đoạn cán mỏng bỏ đậu phộng vào giữa quấn lại, bôi dầu phộng bên ngoài để chóng bị dính, rồi đem đi bán.

Để thu hút việc ăn kẹo kéo chơi xổ số, ông Út chế cái bánh xe quay số từ 1 đến 10 kêu tạch tạch rất hay. Rồi kèm theo những món quà trúng thưởng để thu hút bọn trẻ. Và kể từ đó công việc này như một kế sinh nhai không thể thiếu trong cuộc sống gia đình tôi. Anh em chúng tôi mỗi tối phụ Cha tôi rang đậu phộng, chà bỏ lớp vỏ bên ngoài, lựa những hạt còn nguyên lọc sang một bên để làm nhân của kẹo. Tôi yêu thích công việc này lắm, nó vừa thơm, vừa có thể bóc lũm thay cho những món ăn vặt của trẻ con. Tiếng quệt kẹo như một thông lệ đã xuất hiện trong ngôi nhà của tôi vào mỗi sáng. Khi chúng tôi còn ngái ngủ, Cha tôi đã lên đường… và rồi đến tận tối khuya ông mới về mang về một ký đường chảy, vài trăm gram đậu… công việc lại bắt đầu như mọi ngày chẳng biến chuyển.

Tôi biết Cha tôi bán kẹo kéo, nhưng thì ngôi trường chúng tôi học chẳng bao giờ xuất hiện bóng dáng của ông. Thỉnh thoảng có một xe kẹo kéo lạ ghé qua thì việc bọn trẻ túa ra quay số trúng thưởng nhiều vô kể. Trong khi thỉnh thoảng tôi có nghe thấy Cha tôi than phiền với Cố về cái tình hình khó khăn của ông, rằng ông không biết cách rao hàng sao cho thu hút bọn trẻ, rằng ông không biết mua quà đổi trúng thưởng sao cho tâm lý con nít…. Tôi bảo trường con mấy đứa nhỏ nó thích mấy cái đồ chơi này lắm sao Cha không ghé sang đó mà bán…ông ừ ừ rồi cũng chẳng bao giờ nhận thấy bóng dáng của ông xuất hiện ở ngôi trường này. Về sau khi lớn, tôi mới hiểu ra rằng ông muốn giữ một chút gì đó cho chúng tôi, cho hình ảnh về Cha nó với đám bạn trong trường của nó. Cái công việc ấy kéo dài một thời gian cũng đủ để nuôi lớn chúng tôi qua một học kỳ của năm học mới.

Vậy đó, một nhà giáo, một người học tập cải tạo trở về, một gia đình… theo năm tháng đã nhanh chóng đổi thay. Cha tôi không có thì giờ kiểm tra bài vở của chúng tôi ở lớp như thế nào không biết bảng xếp hạng học tập của chúng tôi rồi sẽ ra sao nữa.

19 comments:

  1. Póc tem cái.hihi.Ngày nào cũng đón đọc"Năm tháng tuổi thơ tôi"của anh.

    ReplyDelete
  2. Thế mới thấy khó khăn làm thay đổi con người ta như thề nào.
    Nhưng dường như phải trãi qua khó khắn thì con người ta mới lớn lên đc anh ạ. Gửi anh địa chỉ này xem thử:
    http://vannho.info/LDY/cuocsong/SuTuongPhan/SuTuongPhan.html

    ReplyDelete
  3. Dao nay anh Dien viet van hay kinh hon, tay nghe dang len nhu dieu gap gio. Hihi

    ReplyDelete
  4. Thạch Lam đã póc tem ngày mới....đọc xong chưa? Chưa thấy comment

    ReplyDelete
  5. Thực ra ...vì khi trước viết "Cancer và cuộc sống tươi đẹp" lười đọc lại quá bị bà con comment là sai lỗi chính tả...Quê một cục luôn nên rút kinh nghiệm khi viết xong chịu khó đọc lại và chỉnh sửa, sửa câu văn, sửa lỗi chính tả nên câu cú có vẻ dễ hiểu hơn đó thôi hahahahaha. Cám ơn lời khen của Thueyn nhé. Tuy nhiên mình thích làm đạo diễn hơn nhà văn hahahha

    ReplyDelete
  6. Anh Điền viết hay như nhà văn Mạc Can rùi.hehe,thật đấy,e ko nịnh đâu.Kỳ này,anh viết về kẹo kéo làm e thèm quá.Hồi bé,e cũng thik ăn kẹo kéo lắm,anh làm em nhớ lại hình ảnh "chú bán kẹo kéo"ở khu nhà em.Hồi đó,suốt ngày rình vỏ hộp xà phòng để đi đổi kẹo thôi.Thật may mắn là e thuộc thế hệ 8x,nên vẫn còn được hưởng những dư âm thời kỳ mới mở cửa.

    ReplyDelete
  7. Anh viết rất chân thực ! Tôi thuộc thế hệ 7x nên cũng hiểu được một phần tâm trạng của Anh khi nhớ về cuộc sống khi trước. Luôn theo dõi để đọc các bài viết của Anh.

    ReplyDelete
  8. ngày xưa ơi...
    nhờ có tuổi thơ như vậy chú mới được như hôm nay đúng không?
    hồi nhỏ cháu với anh cháu cũng phụ mẹ bán bắp, rồi bán thuốc lá, ba mẹ cháu cũng là GV như ba chú, nhưng cũng may cho đến giờ ba mẹ cháu vẫn còn được đi dạy.
    hồi xưa cháu chẳng hiểu biết gì cả, chẳng biết ba mẹ khổ cực gì hết, chỉ biết phụ mẹ đi đổ vỏ bắp với anh, hay coi quầy thuốc lá cho mẹ lúc mẹ đi đâu đó, chú hồi đó sớm nhận thức được hay ghê.

    ReplyDelete
  9. ngày xưa ơi...
    nhờ có tuổi thơ như vậy chú mới được như hôm nay đúng không?
    hồi nhỏ cháu với anh cháu cũng phụ mẹ bán bắp, rồi bán thuốc lá, ba mẹ cháu cũng là GV như ba chú, nhưng cũng may cho đến giờ ba mẹ cháu vẫn còn được đi dạy.
    hồi xưa cháu chẳng hiểu biết gì cả, chẳng biết ba mẹ khổ cực gì hết, chỉ biết phụ mẹ đi đổ vỏ bắp với anh, hay coi quầy thuốc lá cho mẹ lúc mẹ đi đâu đó, chú hồi đó sớm nhận thức được hay ghê.

    ReplyDelete
  10. Cong nhan tri nho cua anh Dien tot that, nho vanh vach chuyen cua 30 nam ve truoc. Luc nay T co tuoi roi, gia lam cam hay quen lam. Xin anh Dien ti "chat xam" nha.

    ReplyDelete
  11. cho cháu hỏi 1 câu hơi nhạy cảm là...sao cha của chú là 1 nhà giáo lại bị đi học tập cải tạo? cháu nghĩ hình như những ng đã 'làm gì đó sai' mới bị bắt đi chứ!

    ReplyDelete
  12. Moi Enrty la mot dieu moi la ve tuoi tho cay Anh Dien...het bat ngo nay den bat ngo khac..mong Anh se co nhieu Ernty cho moi guoi duoc hieu ro ve Anh cung nhu tuoi tho nhieu song gio !

    ReplyDelete
  13. Meoo hỏi một câu thật chẳng có gì để gọi là nhạy cảm. Thứ nhất bạn chỉ đọc mới mỗi entry này, mà không đọc hết cả series của NTTTT? Thứ hai Meoo không hiểu nhiều về lịch sử? Nếu chưa nắm rõ hoàn cảnh lịch sử Việt Nam thời kỳ đó, bạn có thể tham khảo NTTTT từ những entry đầu tiên nhé.... qua đó sẽ hiểu nhiều hơn hahahahahaha. Chúc bạn vui

    ReplyDelete
  14. Châu_Về_Hiệp_PhốApril 21, 2008 at 5:30 AM

    ui, sao ma giong nhau the, cha cua em cung tung la giao vien cap 3 truoc giai phong, roi sau do nho*` "doc lap, tu do, hanh phuc" nen doi nghe^`: nuoi ga`, nuoi heo, nuoi chim cu't...la`m gi` cung that ba.i, cuoi cu`ng di ba'n....ca` rem de nuoi bay con an ho.c. Cung nhu cha anh, khong ba'n truoc truong con ho.c de giu the dien cho con mi`nh. Chi co' anh va` em kha'c nhau: anh da'm nhi`n ve qua' khu ay, co`n em, chua bao gio ddu? can dam. He`n anh nhi?

    ReplyDelete
  15. Alex oi! Chuc mừng gia đình , ba mẹ của bạn vẫn còn đứng trên bục giảng, con nhà giáo thì là một điều đáng quí trong cuộc sống này rồi còn gì...

    ReplyDelete
  16. nên cám ơn ngày xưa ơi chứ đúng không alex

    ReplyDelete
  17. Chào anh, em cũng trong hoàn cảnh của anh nên em thấm thía cái gọi là "học tập cải tạo". Ba em đường hoàng là một giáo sư Pháp Văn. Chỉ sau 28 tháng đã trở thành một người phải làm đủ mọi ngành nghề để nuôi vợ con. Từ những nghề được coi là chân chính như bán nước mía, bán vé số, nấu sữa đậu nành bỏ mối,.... Đến cả những nghề bị luật pháp không công nhận như quấn thuốc Mai, Đà lạt giả bán lề đường. Cuộc sống ngày đó thật khó khăn. Những món ăn mấy đứa trẻ ngày nay chê õng chê ẹo lại là những thứ xa xỉ của tụi em ngày trước. Cơm sườn, hủ tiếu, phở,... mỗi tháng chỉ được ăn một lần nếu đứng hạng 1 trong lớp. Thật hạnh phúc khi cũng ba mẹ em đã không bất đắc chí (như những người bạn của ông) đồng cam cộng khổ lo cho tụi em học hành nên người. Ngày em nhận bằng tốt nghiệp đại học, ông đã rơi nước mắt. Ông đã không dám tưởng tượng con ông sẽ có cơ hội học hành trong hoàn cảnh xã hội lúc đấy. (những anh chị em họ lớn hơn em vài tuổi đều dừng lại trước cổng trường đại học không phải vì học dở mà vì... lý lịch quá "đen".
    Em được biết, ở Hà Nội từng có triển lãm về một thời tem phiếu. Hay là anh làm bộ phim tái hiện lại hoàn cảnh sống của những người được "học tập cải tạo" lúc đó? Ý tưởng đó cũng khó thực hiện anh nhỉ?
    Chúc anh Điền mau bình phục, gia đình lúc nào cũng bình an và hạnh phúc.

    ReplyDelete
  18. ừmh...entry nào của chú, cháu cũng đọc hết, ko phải riêng entry này đâu, nếu chú để ý cháu có commt mà. hic...cháu mới 20t.chuyện hồi đó cháu chưa nghe ai kể, từ ngày đọc ~ entry của chú, cháu mới hiểu và biết nhiều hơn. lần trước đọc NTTTT(23,24,25) o kỹ. Giờ thì hiểu tại sao!!!

    ReplyDelete
  19. Doc bai cua anh hay that! Nhung ton nuoc mat qua!

    ReplyDelete