Wednesday, December 3, 2008

Se lạnh

Những buổi sáng của những ngày này, khí trời se thắt lại, chuyển mùa, chuyển cách ăn mặc tràn ra phố, chuyển cách đi đứng trông có phần lịch lãm nhẹ nhàng hơn của mọi người, chuyển cả cách nhâm nhi cafe mỗi sáng. Khói bốc lên từ những ly cafe nóng.... mờ ảo, lung linh cho những ngày cuối năm se lạnh đáng yêu này.
Mi và Chò dậy sớm cùng thói quen tắm buổi sáng để đến trường ... cái lạnh tràn về làm chúng run lên...la hét cười đùa làm cả nhà chợt giấc. Ba Điền không nhận ra đồng phục của trường Việt Úc nữa. Mi, Chò phải choàng thêm những chiếc áo lạnh bên ngoài để đến trường.
Cái se lạnh của vùng miền nhiệt đới đôi khi thấy nó thú vị vô cùng. Nắng buổi sáng trở nên nhẹ nhàng, dịu dàng hơn, không còn sự cáu gắt của những tháng trước đầy oi ả. cái nắng này đi quay phim thì quả không gì bằng, bởi nhiệt độ màu của nó vừa dịu lại vừa trong... sắc màu chắc chắn sẽ ửng nhẹ màu dương mát mẻ trong tiết trời cuối năm này.
Mỗi năm khi cái se lạnh tràn về là y như rằng mùa Giáng Sinh đã đến
Giáng Sinh năm nay đến sớm hơn mọi năm? Chắc là do mình thấy vậy. Chủ nhật vừa rồi cả nhà xúm vào trang trí cho cây thông. Bé Mi năm nay lớn rồi nên cùng Ba, Mẹ làm đẹp cho cây thông nhà. Mi cũng biết treo những quả châu đỏ, biết gắn những búp bê con con nơi mình có thể với tay tới, biết bẻ lại những cành thông bị co quắp rồi hưởng thụ thành quả "chơi" của mình bằng những nụ cười sảng khoái. hehehehe bé lớn rồi.
Những ngày cuối tuần đi shopping, Mi thường kéo tay ba Điền đến khu Barbie rồi chỉ một con búp bê trong bộ sưu tập mới của nhãn hàng này. Mi nói... "Ứớc gì năm nay ông già Noel tặng cho con con búp bê này". Tôi lại bảo: "Muốn gì thì con viết thư gửi cho ông già Noel nói nguyện vọng của mình đi. Ba, Mẹ sẽ đem bỏ thư ở bưu điện gửi đến ông già Noel cho con". Mi bảo: "Con chưa viết được"... Mẹ anh nói: "Mẹ sẽ đọc cho con viết"... Mi cười quấn vào Mẹ Anh rồi nấng ná bên búp bê Barbie mới mãi. Vậy là cứ mỗi cuối tuần rảo quanh các shop, Mi không bỏ lỡ cơ hội nhắc đi nhắc lại cái nguyện vọng của mình bên gian hàng Barbie này.
Chò năm nay ước gì ở ông già Noel nhỉ? Cu cậu có vẻ người lớn lắm rồi, mỗi khi ước mấy cái đĩa cho Wii hay PSP thì nhăn răng cười như có phần biết chuyện...bí mật từ ông già Noel vậy. Nhưng bé Chò thông minh lắm, biết tận dụng triệt để sự giả ngơ của mình để nói lên nguyện vọng về những món hàng mà mình ưa thích trong năm...Chò mê tạp chí "Thế giới vi tính" (PC world Game) cho nên mỗi khi xem trong đó thấy cái gì hay thì cứ giả vờ như không biết gì mà ước rằng ông già Noel sẽ cho cái này, cho cái nọ như trong tạp chí đó hay "show" hàng cho trẻ nhỏ. Hahahaha... điêu ngoa lắm
Se lạnh cuối năm làm mọi thứ dịu đi, nhẹ nhàng hơn... trong tiết trời nhiệt đới của Sài Gòn mà mỗi năm chỉ có một lần hiếm hoi.
...
Photobucket
Giáng sinh 2007 của bé Mi trước Diamond Plaza
Cây thông Noel của Mi, Chò mỗi đêm nhấp nháy đèn, làm ấm lại sau những cơn gió lạnh xuyên qua ô cửa sổ. Mi, Chò tắt gần hết đèn trong nhà...để cảm nhận mùa Giáng Sinh đang đến gần hơn trên cây Noel, trong những điều ước đơn giãn của chính mình...sẽ trở thành hiện thực.

6 comments:

  1. Anh cung hay nhu be Cho, be Mi uoc mot dieu uoc cho rieng minh. Chua se dau do quanh anh de ban phuoc lanh cho anh va gia dinh. Merry Chrismast !

    ReplyDelete
  2. Happy family. Merry Christmas! :)

    ReplyDelete
  3. Chút se lạnh để cảm được nắng như vàng ngọt hơn..Mùa Giáng sinh cho những bận rộn tạm gác lại, cho ấm áp 1 mùa yêu thương. Small family but happy ^^

    ReplyDelete
  4. Minh cũng ước ra tất cả những gì trong trang viết rồi đó thôi Dongdong a.

    ReplyDelete
  5. Bảo Như - Bảo QuangDecember 4, 2008 at 6:07 PM

    Hồi còn nhỏ, mỗi khi muốn một món quà, ba mẹ của em hay cho em viết thư xin ông già Noen., lúc chưa biết viết thì...vẽ ra giấy rồi nhờ ba (hay mẹ) viết dùm, sau đó ký tên loằng ngoằng lên đó. Rồi ngủ một giấc là có. Nhưng cũng có năm, ước vật mắc quá, ba mẹ không có tiền. Rồi ông già viết rằng "Năm nay ông tìm không thấy món này, hứa năm sau ngoan thì ông sẽ thưởng cho. Ông xin lỗi...". Nhận quà thì hơi buồn nhưng cũng mau quên ngay vì ba mẹ luôn biết "món quà sơcua này em cũng thích". Giờ lớn lên, đọc lại mấy cái thư ấy, thấy vui ghê lắm
    Ba Điền nói bé My vẽ ra đi. Còn Chò thì lớn rồi nên biết nhiều thứ lắm. Nhưng hỏng sao, năm nay ba Điền, mẹ ANh nói ông già Noen tới nhà tặng cho hai anh em luôn...
    Còn con nhà em thì nhỏ quá, chưa biết nhiều về Noen. Năm sau em sẽ áp dụng mấy chiêu này, khìkhì

    ReplyDelete
  6. Tội nghiệp Ông già Noel. :-)

    ReplyDelete