6. Sáng hôm sau một ngày giữa tháng 10/2007, cơn đau kéo tôi đến bệnh viện Col. Ở đây tôi không gặp được bác sĩ Tr, củ. Gặp một bác sĩ mới, còn trẻ, mở hồ sơ bệnh án của tôi xem sau đó hỏi tôi đau ở đâu? Tôi chỉ vùng bụng và không xác định được chính xác. Cuộc khám bệnh không kéo dài quá 5 phút, nhanh chóng tôi nhận được toa thuốc dạ dày. Sau đó bác sĩ bảo với tôi rằng, hồ sơ bệnh án cách đây chỉ vài tháng, cho nên không nội soi lại, cứ uống thuốc, nếu còn thấy đau thì trở lại tái khám. Mẹ Anh đưa tôi trở ra lòng còn những câu hỏi mênh mang mà không biết phải bắt đầu như thế nào. Im lặng nhận toa thuốc, trả tiền viện phí khám bệnh…gì gì đó hơn một triệu đồng. Nghĩ thấy tiếc 10 phần trăm tiền khám (quá nhanh của bác sĩ) vì không mang theo thẻ vip card Saigon Pearl. Đêm hôm đó cơn đau ập đến đành phải cấp cứu ở Col Gia Định. Đến nơi tôi yêu cầu cho gặp lại bác sĩ Tr, đã điều trị chuẩn đoán dạ dày cách đây vài tháng trước. Nhân viên bệnh viện trả lời Bác Sĩ không có ca trực ở đây, tuy nhiên chúng tôi sẽ gọi điện thoại cho ông ấy. Hiệu lệnh từ điện thoại có lẽ, lại được giải bằng phương pháp thuốc giảm đau. Sau mũi tiêm mọi thứ trở lại trạng thái bình thường, tôi có thể về nhà cho một giấc ngủ sâu sau cơn đau oằn oại. Một ngày trôi qua trong cơn đau nhè nhẹ, như thông thường thì đau “dạ dày” này có từng cơn, sau đó sẽ biến mất, đừng quá lo nghĩ, tôi tự nhủ. Chiều hôm đó tôi có một cưộc họp quan trọng cho việc triển khai chương trình thời trang Phong Cách cho tạp chí Phong Cách. Cố xua nỗi đau, quẩy laptop lên đường, đến chân cầu thang cơn đau từ đâu lại ập đến dữ dội hơn, nó khiến tôi không thể nào đứng dậy nỗi, cả người tôi như nặng trịch, lã cả mồ hôi. Người nhà đưa tôi trở lại phòng và cơn đau thì không cho ta ngơi nghĩ bất cứ lúc nào. Cố chịu đựng ở nhiều trạng thái để tránh bớt cơn đau, lúc nằm sấp, nằm ngữa, chỏng mông, nửa người, bò càng…. Không trạng thái nào làm ta dễ chịu đi bớt phần nào. Cơn đau có lúc dịu đi có lúc như trở mình thức giấc… cho đến sáng.
7. Hôm sau, Tôi quyết định trở lại bệnh viện Col. Không chần chờ lâu hơn tôi quyết định gặp bác sĩ Tr, cho bằng được. Mừng quá vì gặp được ông ta. Tôi trình bày cho bác sĩ Tr, biết rằng mình đang tiếp tục uống thuốc dạ dày của bác sĩ trẻ cho dựa theo hồ sơ bệnh ánh của bệnh viện… tuy nhiên sau đó tôi có hơi căng thẳng bởi cơn đau hành hạ mình. Tôi quả quyết với bác sĩ Tr, rằng tôi không bị dạ dày, vui lòng cho xét nghiệm lại. Bác sĩ Tr, bảo tôi vào phòng và khám lại, ông bảo tôi siêu âm lại. Thêm một lần nữa (lần thứ 3) kết quả siêu âm là tốt, không có vấn đề gì ở ổ bụng. Trở ra, bác sĩ Tr, xem mắt tôi, bảo tôi nhìn xuống rồi bảo tôi sáng mai trở lại để bụng trống làm một cuộc xét nghiệm máu. Vậy là vẫn chưa có kết quả cụ thể. Thời gian thì cứ trôi qua bởi chuẩn đoán dạ dày và những mũi tiêm giảm đau khi chưa có kết quả chính xác. Tôi lại tiếp tục chờ đợi cho đến một sáng mai.
8. Sáng rất sớm tôi đến bệnh viện và rút những bốn ống máu. Nhận giấy hẹn cho buổi chiều sẽ có kết quả. Chiều đến, kết quả cho thấy chỉ số tăng cao quá mức một người bình thường của Gan. Tôi bị Siêu Vi B. Nghe nói đến đây, tay chân tôi cũng đã rã rời rồi còn đâu. Bởi cách đây mười mấy năm trước, em trai tôi đã chết vì căn bệnh này chỉ trong vòng một tháng sau khi phát hiện. Nó bị phát bệnh từ Siêu vi B chuyển sang sơ Gan rồi sau đó phát tán…chết. Cái chết trẻ ấy khiến hình ảnh, cơn đau, hiệu ứng, hơi thở những ngày cuối cùng của nó tôi còn nhớ như in trong trí não, bởi không ai khác ngoài tôi là người cận kề bên nó ở những giây phút sau cùng. Dạo ấy khi thằng em trai tôi mất, cả nhà tôi kéo nhau đi tiêm ngừa siêu vi B. Tuy nhiên được hai lần, đến lần thứ ba vì cái hẹn dài đến một năm nên mọi người cũng quên mất. Không lẽ cái siêu vi ấy giờ đã hiện diện trong tôi sau mười mấy năm xa đứa em khốn khổ. Tôi có lo nhưng chưa biết cái lo ấy nó quan trọng đến mức nào, thôi thì việc gì đến sẽ đến. Vả lại y học ngày nay chắc chắn phải phát triển hơn mười mấy năm trước rồi. Tôi hỏi bác sĩ Tr, siêu vi B có trị được không? Ông trả lời là không, chỉ làm cho nó không phát triển và kềm chế giấc ngủ của nó mà thôi. Sau đó ông viết cho tôi một lá thư để đến bệnh viện Vạn Hạnh chụp CT Scan mà không phải xếp hàng.

Điền à. Đọc xong phần người nhà Điền vội đi chích ngừa siêu vi B mà bác sĩ cũng đồng ý cho chích --> trước khi thử nghiệm máu<--- là một điều khá nguy hiểm, không có lợi. Mục đích thử máu là để coi trong cơ thể mình có virus B chưa. Nếu có thì sẽ chữa chứ không thể "chích ngừa." Vì chích thuốc ngừa có nghĩa là "cấy" một số lượng nhỏ siêu vi B vào trong người mình để cơ thể tự tạo ra chất kháng thể chống siêu vi B nếu chẳng mau sau này bị lây (B chỉ lây qua đường máu). Nếu đã có sv B sẵn trong người mà lại "chích ngừa" thì chẳng khác nào mình tăng thêm lượng virus B!
ReplyDeleteĐiền "bắt buộc" không bao giờ được sờ tới một điếu thuốc lá nào hết, tránh gần khói thuốc lá. Và nhất là rượu cũng không uống dù chỉ là một giọt. Tránh đồ mỡ (đồ nhậu rất nhiều mỡ). Tránh "nhậu" là tốt nhất, nhất là mấy con thú rừng "hiếm". Chỉ có vậy mới có thể làm virus B ngủ yên. :)
Thân
@BC : đúng vậy. STD cũng là một trong đường lây. :-) Nhưng bắt Điền kiêng nhiều thứ qua thì chán lắm.
ReplyDeleteEm lay lam la khi nguoi ta xet nghiem Hep. panel ( xin loi nghen , em khong biet tieng Viet goi la gi..de mai mot tra tu dien) ma bat anh phai fasting(bung doi)...uhm...Em dong y voi ban U.D.T.T. o tren, anh phai co gan an uong can than. Khi nao co the cua anh on dinh thi dung them nhung thu tra, co cay ...de ho tro co the loc chat doc. Nhung ma anh cung phai can than truoc khi uong bat cu thu gi. Ah, theo em biet thi khau vi cua anh ( so tich an uong) co the thay doi sau khi phau thuat, do la chuyen binh thuong anh Dien nghen! Mien dung them an "thit nguoi" la duoc ...hehhe. Have a great day! BC
ReplyDeleteah...That ra thi sieu vi B con lay qua duong "quan he tinh duc" nua ( Cha`ko biet co cach noi nao khac nhe hon ko ta, noi qhtd thay no nang ne sao ay!.....)Noi chung la it is sexual transmitted disease.
ReplyDeleteCancer & Cuộc sống tươi đẹp!
ReplyDeleteĐã vượt qua được vế đầu - chúc anh giành được vế sau!
Chúc cho anh và cũng là chúc cho bản thân mình!
thấy chú kể lại mà cháu cũng bị Đau theo luôn rùi...những cơn đau cứ tái đi tái lại như thế thì mệt lắm phải không chú...chúc chú mau khỏi bệnh...
ReplyDeletecàng đọc mà cháu càng sợ cái bệnh Gan kia. năm ngóai cháu của hay bị bệnh, thể trạng o tốt, và da thì o đc hồng hào. BS bảo đi xét nghiệm Gan ở Pastuer. Mà kỳ lắm ai xét nghiệm cũng đc phát kết quả vào buổi chiều thế mà đến cháu lại ko có. Ngta lại hen hôm sau...Lo lắm vì chỉ sợ có chuyện o hay. 2 anh trai của cháu cũng bị gan và phải uống thuốc thường xuyên.
ReplyDeleteRất may là cuối cùng kết quả o có vấn đề gì. sau đó thì chích ngừa. mà đến giờ cháu chẳng nhớ có chích mũi thứ 3 chưa nữa T__T
Mai mốt chú khỏe chú xuất bản cuốn "tự truyện" luôn đi chú; chú viết blog càng ngày càng hay + thêm hình minh họa làm cho entry khá là hấp dẫn. hihi
Nghe mà buồn quá Anh ơi! Cố lên Anh nhé.
ReplyDeleteAnh TNS va BC a. Sau do ca nha Dien deu di xet ngiem mau, ket qua tot. khong co dau hieu Sieu vi B cho nen moi chit ngua chu. va D nghi Sieu vi la do di truyen chu o han la do lay lan
ReplyDeletesao lạ thế nhỉ,người ta xét nghiệm anh mấy lần cũng kô tìm ra bệnh,thiệt là...Anh giữ sức khoẻ nhé,ăn uống theo chế độ của bác sĩ thôi,chắc phải chia tay với những cuộc gặp gỡ ăn uống với bạn bè rồi,thường thì gia đình có người bị thì khi đau anh phải có linh tính chứ,em nghĩ tại anh quá bận rộn với công việc,relax,relax,chúc anh mau khoẻ,thiệt mau khoẻ nhé!
ReplyDeleteĐọc bệnh của anh xong, xin phép cho tôi được sưu tầm và chia sẻ cho mọi người cùng đọc và phòng ngừa. Tôi cũng sẽ làm 1 entry về bệnh liver cancer, một trong những bệnh chiếm tỷ lệ mắc cao ở VN.
ReplyDeleteÀh, HBV không do di truyền, mà có thể việc chẩn đóan (có lẽ hóa sinh) chưa thật chính xác, âm tính chưa hẳn là ko có virus, gần đây các bệnh viện lớn đã cải thiện xét nghiệm phân tử dựa trên định lượng DNA của virus trong máu giúp kết quả chính xác hơn. All the best, anh nhé!
nói đến đau dạ giày, chỉ ai từng đau rồi thì mới hiểu, nghe anh miêu tả lại cuộc vật lộn với cơn đau làm em phì cười vì đúng quá. nhưng em thì khác ở một điểm là khi đau dạ giày không hiểu sao đau xương sống kinh khủng khiếp, người như muốn đứt đôi ra, và sau đó cạn kiệt sức lực... nỗi kinh hoàng!
ReplyDeleteem cũng uống khá nhiều laọi thuốc đặ trị, khổ sở đến mức phải đặt chuông báo điện thoại để uống thuốc đúng giờ và mỗi lần uống phải bịt mũi vì kẻ gan lì như em còn rùng rợn cái mùi của thuốc đặc trị dạ giày sộc lên muỗi khi nuốt vào.... nhưng kết qủ không nhằm nhò gì, vẫn đau.
Và một lần vô tình em được biết một nơi chữa các bệnh bằng cây thuốc nam thôi... các loại ung thư, kể cả máu trắng, u sơ... không hề có phẫu thuật can thiệp. Em cũng uống thuốc ở đó thấy giảm hẳn nhưng vì điều kiện em chưa quay lại đc nên chưa điều trị chấm dứt, nhưng từ đó em thoát khỏi nỗi ám ảnh của những cơn đau, để em lục tìm địa chỉ rùi nếu anh có dịp ghé qua thì tìm tới nha. cách Hà Nội không xa chút nào.
em tiếc mãi vì đã không lưa lại số điện thoại của một chàng trai em gặp ở viện huyết học và truyền máu trung ương, đó là một chàng trai rất trẻ hơn em 2 tuổi, em không thể nào quên được ánh mắt đầy hi vọng khi anh ấy hỏi về kết quả xét nghiệm máu của em vì anh ấy nhìn thấy khi lấy máy xét nghiệm em bị tối sầm mặt mũi, em nói chưa biết. anh ấy với vẻ mặt buồn buồn nhưng cố tỏ ra không có chuyện gì nói với em "anh bị máu trắng", em đã k hiểu máu trắng nguy hiểm ở VN ntn vì em thấy trong film người ta vẫn cứu dc, nhưng anh ấy nói a vừa nhận cái án tử hình vì k chữa được...
sau 1 năm e biết nơi đó chữa được, em đã bị ám ảnh bởi ánh mắt của anh ấy. anh ấy nói "công việc, sự nhiệp còn dở dang" chỉ nhớ khuôn mặt và biết người đó ở Nghệ An, làm về lĩnh vực chính trị (anh ấy k nói rõ) có lẽ vội vàng chia sẻ tâm trạng cảm xúc với em đang ngồi chờ kết qủa xét nghiệm bên cạnh, làm sao em tìm được anh ấy, và sau hơ một năm trôi qua liêu anh ấy đã thế nào.
em mong anh an bình trở lại, để cống hiến cho cuộc sống này nhiều giá trị văn hoá sâu sắc nhất.
hix em post comment mấy lần vì mạng lỗi và vì viết dài không đọc lại nên có nhiều lỗi đánh máy... a cố dịch nha, chúng ta hiểu được những gì cần nói là quan trọng. chúc anh và gia đình hạnh phúc, em đọc blog của anh rất nhiều rồi nhưng tới tận hôm nay mới lên tiếng
ReplyDelete@Dien: Noi chung bat cu nhung gi lay lan co dinh toi mau la bi, (http://www.cdc.gov/ncidod/diseases/Hepatitis/b/fact.htm). Nhung dieu quan trong bay gio la phai giu suc khoe. dung co "nhau" va thuc khuya nua. :-) Mua can ho hoac thue can ho gan bien. O SG noi chung qua bui bam va o nhiem moi truong qua cao. :)
ReplyDeletexong dot nay qua My di Dien, muon gan bien co bien, muon gan nu'i co nu'i, hihi, buc minh may ong bsi Col. qua di, entry nay ma len bao chac may ong do that nghiep het, keep trying!
ReplyDeleteAnh ơi, lạc quan nhé, siêu vi B ko đến nỗi như vậy đâu, mình có thể chung sống hoà bình với nó, kể cả ung thư. chỉ cần a lạc quan, điều độ ăn uống nghỉ ngơi. Chúc anh mau khoẻ, đọc entry của anh inspire lắm.
ReplyDeleteđọc những bài trước thấy kết quả của anh rất khả quan, chúc anh mau lành nhé.
ReplyDeleteCác đây 6 năm ba em phát hiện có vết torng á gan phải, và phải nhập viện mổ gấp, ca mổ thành công và sau 6 năm định kỳ đi khám ,kết quả tốt anh ah,năm vừa rồi torn glần khám định kỳ, lá gan kia gần cuốn gan có vết, và ko thể mổ được, bác sỹ chẩn đoán và đưa ra phương pháp vô thuốc, may mắn là vô 1 lần thuốc, rồi thì 4 tháng nay kết quả tốt anh ah.
Tinh thần đóng vai trò quan trọng, bên canh anh có bà xã và 2 nhóc luôn ở bên cạnh; mong anh sớm hồi phục nhé
bac si o vietnam sao ky vay ta,phai o my dua ra toa la anh "trung manh" roi....
ReplyDeletemừng anh trở về ^o^
ReplyDeleteLan dau tien tinh co dao wa day! Blog cua anh rat chan that!! I like it!
ReplyDeleteChi khuyen anh 1 dieu duy nhat: Tam thoi ngung lam viec lai va sang Sing chua tri benh la tot nhat!! Dep het tat ca cac bac si o VN di. Thoi jan k cho doi ai dau! Rat mong 1 entry "chien thang" HBV!!
thú thật với anh, khi đọc entry này và entry ngay trước, em cảm thấy trình độ của các bác sĩ... cần phải xem lại...hic
ReplyDeleteGia nhu duoc xet nghiem mau ngay lam dau dau tien, co le dao dien khong phai dau nhieu nhu the. Su sao, xin chuc suc khoe den dao dien
ReplyDeleteBC Ah! Chi thich thit "nguoi" thoi thi lam sao hahhahhaa
ReplyDeleteEverl...than men gia nhu moi thu deu co ket qua som hon thi dau den noi met nhu bay gio. thoi ke...cuoc song la vay luon lo hn thoi ma..trach ho lam gi
ReplyDeletehttp://www.youtube.com/watch?v=U5iyG5F4Pig
ReplyDeleteAnh ơi, đến lúc này gan đã suy yếu, bộ lọc chất độc của cơ thể mất hiệu quả đòi hỏi phải nghỉ theo nghĩa toàn diện: ăn cẩn thận, uống cản thận, thở cẩn thận, làm cẩn thận, chơi cẩn thận. Khi nào chức năng gan có thể tái tạo thì mới bình thường được. Cái này theo em không đùa và lơi lỏng được.
ReplyDeleteTuy khó những vì cuộc sống tươi đẹp phía trước, phải cố gắng thôi.
chuc chu se mau khoe lai!
ReplyDeleteKhi đọc entry này em ko bít phải nói sao nữa, thật bùn khi anh Điền phải mắc căn bệnh đó. Anh Điền đừng lo wa' nghen, em nghĩ là anh sẽ vượt wa được thui, Y học ngày càng phát triển mà, nhưng nên đến những BS uy tín chứ như cái ông BS trẻ ji` ji` đó thì ....
ReplyDeleteChúc anh mau khỏe lại nha.
thương người em của anh, thương anh!
ReplyDelete