Sunday, March 9, 2008

Cancer & Cuộc sống tươi đẹp (17,18,19,20)

17. Sau 3 ngày, 2 đêm tôi được về nhà. Tôi chỉ mong thủ tục xuất viện được thực hiện nhanh chóng để tôi thoát khỏi những cái mùi khó chịu hỗn hợp ở bệnh viện. Từ sáng sớm, Bác sĩ Trực đã làm một loạt những giấy tờ cần thiết để chúng tôi xuất viện. Tuy nhiên, khâu đóng tiền viện phí, thủ tục các thứ cũng phải kéo dài đến tận gần 4 giờ chiều mới bước chân ra khỏi bệnh viện. Trước khi ra về các em tôi có gửi phong bì cho bác sĩ theo “thông lệ” của những người đi trước bày vẽ. Tuy nhiên bác sĩ Trực không nhận. Không có xe lăn (wheelchair) người nhà tôi phải dìu tôi lần theo thành cầu thang mà đi xuống dưới nhà theo thang máy. Trời buổi chiều bên ngoài tuy nóng nhưng tôi cảm thấy dễ chịu hơn bên trong bệnh viện. Đón taxi ra về trên những con đường xốc nhẹ cũng thấy đau, thắng gấp, phóng nhanh, lách những dòng xe giờ tan sở… mọi thứ dồn lại rất dễ khiến bạn muốn nôn mửa trong trạng thái này. Xe vừa dừng đầu hẽm nhà, tôi nhanh chóng băng băng lao vào nhà, lần theo cầu thanh lên phòng ngủ thả người xuống đó thật thấy dễ chịu vô cùng. Một khoảng lặng trôi qua, tôi chưa lúc nào cảm thấy thanh bình như lúc này.
Thức dậy, lúc đó cũng 7, 8 giờ tối gì đó… nghe đâu gia đình tôi họp mặt đầy đủ bên dưới nhà, họ bàn luận với nhau gì gì đó… tôi thức dậy, ăn một ít cháo khó khăn rồi ngồi xuống nhà cùng mọi người. Thì ra cả nhà tôi đang bàn đến giải pháp đi nước ngoài chửa trị. Hỏi ra thì biết mấy hôm ở bệnh viện, Ngọc (Một cô gái cũng bị ung thư) partner của ĐVH đang chữa trị ở Singapore có ghé sang bệnh viện trao đổi với Hải Anh về việc liên lạc với bệnh viện Parkway để sang điều trị. Tôi hỏi chuyện này đã có ý kiến của Bác sĩ Trực chưa? Mọi người nói bác sĩ Trực khuyên nên làm như vậy. Và thực ra lúc đó tôi còn nhiều phân vân cũng chưa biết chừng mình nên làm gì trong những giải pháp này.
18. Những ngày sau đó liên tục những cú điện thoại của Quang Dũng, Đàm Vĩnh Hưng, Hồng Ngọc…người thân từ Mỹ gọi về để chia sẽ, động viên tôi. Đàm Vĩnh Hưng nhờ Ngọc và chị Hồng giúp tư vấn về vấn đề thủ tục đi nước ngoài chữa trị như thế nào với Hải Anh….Những người quen khác hoặc chưa quen bao giờ thì nhắn tin hoặc gọi điện thoại cho Hải Anh để tư vấn thêm về thuốc Nam, những thầy thuốc Nam, Bắc nổi tiếng đã trị ung thư như thế nào. Cha tôi thì lên tận nhà anh Lê Vũ Cầu ghi lại cái toa thuốc mà anh ấy đã thành công cho ca chữa sơ gan của chính mình. Ca sĩ A.V từ Mỹ về, ghé sang nhà chia sẽ kinh nghiệm của chị và khuyên tôi nên lạc quan mà sống. Chị Trương Thị Thu Dung thì rước một ông thầy đâu tận Sóc Trăng lên để hốt thuốc Nam cho tôi, chị ấy rất nhiệt tình đến tận nhà, xào nấu một loại thuốc Nam gì đó đắp lên bụng tôi. Ông thầy bảo chỉ cần làm 8 lần là sẽ hết. Thầy Bạch (MC Thanh Bạch) đưa cho tôi xem một chiếc đĩa của Đại đức Thích…tu ở Long Thành, chữa bệnh theo phương pháp Osawa. Nghe nói tới tên của tiên sinh người Nhật này, tôi cũng lấy làm sáng sủa rồi xem tất cả những VCD của Đại Đức Thích….thuyết giảng tôi lấy làm thích lắm. Lê Quang gọi một chị làm nghề đông y chuyên dzây huyệt trên vùng mặt… những cú dzây đau điếng khiến tôi sợ quá, người đang thiếu sức chịu đựng lại chịu thêm cái đau trên vùng mặt, tôi đành tạm nói lời chia tay với chị và hẹn chị sau vài ngày nữa. Đạo diễn Phan Điền hay tin đến thăm tôi và khuyên tôi nên dùng sừng tê giác. Vì nó rất linh nghiệm, ứng dụng của sừng tê được chứng minh qua căn bệnh của ông thân sinh của anh (Nhà thơ Phan Vũ). Ông đã từng sử dụng sừng tê cho một căn bệnh nan y, tuy nhiên bệnh không giống bệnh của tôi. Ngay lập tức hay tin, anh Lê Quân (chủ nhãn hiệu sơn Joton) nhờ anh Quách Hoan cại cửa tủ phòng làm việc của anh, đem sừng tê giác qua nhà cho Phúc Điền. (Vì lúc này anh đang ở Hà Nội mà mọi người thì không có chìa khóa tủ của anh). Anh Phan Điền hướng dẫn Hải Anh mài sừng tê. Việc trước tiên là làm gỉ? Lấy một cái đĩa đất nung, hoặc cái mà người Hoa hay mài mực Tàu. Sau đó nhẫn nại mài nhè nhẹ nó cho đến khi thấy màu trắng đục như sữa hòa tan với nước thì lúc đó xem như đã xong. Trong lúc mài người nhà phải tập trung cái tâm của mình vào trong đó, cầu nguyện thì thuốc sẽ linh nghiệm hơn, nó như truyền nhiệt từ người mài sừng đến người uống thuốc. Mỗi ngày tôi uống một lần, một lần một chung nửa ly (loại ly Whishky coke) mùi khen khét, có chất bột như mình đang uống thuốc hòa tan vậy. Rồi biết bao người chỉ dẫn các loại thuốc Nam, thuốc Bắc... Có người chỉ uống mật gấu, mà phải là gấu rừng thật sự mới có tác dụng. Có người chỉ uống máu rắn hổ chúa...toàn là những loại quí hiếm. Tuy nhiên tôi vẫn chưa thực hiện, hay nói đúng hơn tôi thấy máu me thì thấy ghê ghê rồi. Dinh dưỡng của tôi mỗi ngày lúc này là sữa ensure, cơm cháo gì đó mà không dầu mỡ, chiên nướng,chuối, táo ép nước, trà actiso, yến…. nói chung cái gì có thể cho vào thì cứ cho vào chứ lúc này tôi không thể chịu được tất cả những mùi của thức ăn. Với tôi mùi nào cũng khiến tôi buồn nôn cả. Những ngày trôi qua cùng những cách chỉ dẫn bày vẽ của mọi người, tôi thấy cái gì có vẽ tin được thì làm chứ tôi cũng không biết làm như thế nào khác hơn.
Bác sĩ Trực ghé nhà thăm,tôi hỏi thuốc ta thì như thế nào? Bác sĩ Trực nói - nếu là thuốc lá, không se viên thì có thể dùng, vì tất cả cũng chỉ làm mát thêm cho Gan chứ không có hại gì. Tuy nhiên không được dùng thuốc tể, thuốc se viên sẵn. Nếu uống thì phải uống lệch giờ uống thuốc Tây. Bác sĩ Trực khuyên tôi nên đi sang nước ngoài chữa trị vì khả năng hết hoàn toàn của căn bệnh tôi là không khả thi nếu chỉ làm toce. Toce chỉ làm chậm sự phát triển của tế bào ung thư mà thôi, và kéo dài thêm sự sống. Bác sĩ Trực bảo có một vài ca ghép gan ở Trung Quốc rất thành công, tuy nhiên nguồn gan cũng lấy từ tử tù. Hiện nay Trung Quốc vào chiến dịch olympic nên Trung Quốc đang có lệnh ân xá… nguồn gan sẽ rất khó khăn. Đó là một giải pháp vì hiện nay gan của Điền có khối u lớn quá, mà Việt Nam thì không thể mỗ được. Chia tay bác sĩ Trực và thấy sự tận tụy, nhiệt tình của một Bác sĩ, gia đình tôi chuẩn bị một phần quà và phong bì giấu vào nơi kín đề gửi tặng anh. Bác sĩ Trực nhận, chúng tôi rất vui mừng.
Thầy Thanh Bạch, ghé sang thăm tôi. Quả cái máu yêu đời, khôi hài của Thầy khiến tôi vơi bớt phần nào, và tăng thêm phần yêu đời. Ông lấy guitar đệm, hát tưng bừng những ca khúc mà thầy mới sáng tác cho tôi nghe. Các bé Mi, Chò nghe phòng ngủ của ba nó vui quá, tò mò sang xem… thì ra chú Thanh Bạch. Quả thầy luôn mang cái gì đó ồn ào, sôi nổi nhưng lại rất đáng yêu. Ông rũ tôi sáng mai đi lên một cái chùa ở Long Thành gặp Đại đức Thích… học phương pháp Osawa. Một phương pháp dưỡng sinh bằng cách ăn uống.
19. Hiệp Văn ghé sang nhà đưa chúng tôi đi. Thầy Thanh Bạch đến rất sớm, ông mang theo cả đàn guitar… Cha tôi, Hải Anh… chúng tôi khởi hành lúc 5 giờ sáng. Hiệp Văn không dám chạy nhanh vì những cú sốc sẽ làm tôi rất đau. Đường lên đến chùa khoảng chừng 50-60 cây số nhưng cũng mất những 2 giờ đồng hồ vì xe chạy chậm. Đến Chùa bà con cô bác bị bệnh đông đến kinh khủng, họ đang chờ gặp Đại Đức để khám bệnh… Thấy thầy Thanh Bạch, Đại Đức mời vào nói chuyện, khám bệnh trước. Tranh thủ tôi diện kiến Đại Đức và trình bày tất cả bệnh tình của mình qua các xét nghiệm, và diễn tả kích thước khối u trong gan như thế nào. Đại Đức bảo: “Đã toce rồi rất nguy hiểm cho việc sinh con sau này. Vì tất cả con cái đều bị quái thai, toce là một cách hóa trị để làm chậm sự phát triển của tế bào ung thư chứ không diệt được tận gốc”. Nói xong Đại Đức đưa cho tôi một cuốn sách nho nhỏ, lật đến trang ung thư gan và những bài thuốc trị căn bệnh này. Đại Đức giải thích thêm về Osawa đó là thay đổi môi trường sống của máu và tế bào trong cơ thể chúng ta… Chúng tôi hỏi thêm Đại Đức về sừng tê. Đại Đức bảo uống sừng tê để làm gì, chẳng có tác dụng gì hết. Kể từ đó tôi không còn uống sừng tê nữa.
Rời chùa, trở về với những thang thuốc Phan Tả Diệp sổ độc, gạo lức, muối mè. Bao nhiêu muối, bao nhiêu mè, Hải Anh rành lắm, vì phải làm theo phương pháp đó thì âm dương mới hòa hợp được trong những buổi ăn. Tôi bắt đầu dừng thuốc Tây và chuyển sang thuốc Nam với cây Phan Tả Diệp. Thuốc uống vào có dấu hiệu sổ… sổ nhiều lần trong ngày, tôi mất sức. Không chịu nổi, sau 2 ngày, tôi đành phải dừng mọi việc lại. Tôi bắt đầu cảm thấy lo sợ vì có dấu hiệu đau hơn bình thường, lại nghe nói Phan Tả Diệp là một loại sổ độc tố trong người, nên toce chính là độc tố. Nghĩ đến đây mà tưởng tượng toce đang bị thảy ra khỏi cơ thể thì lấy gì bao khối u ấy lại, tôi lo lắm và thiết nghĩ nếu như giữa đêm có ca cấp cứu thì ta đến Tây Y hay Đông Y? Nghĩ đến đây thấy lối đi chưa được thông thoáng lắm liền gọi điện thoại cho bác sĩ Trực.
20. Bác sĩ Trực bảo với tôi rằng, đừng lo sau đó bảo tôi lên bệnh viện chụp CT scan theo định kỳ (Sau 15 ngày làm toce). Kết quả làm toce, xét nghiệm máu cho kết quả không tốt như mong đợi, thuốc vẫn không bao phủ được khối u trăm phần trăm. Bác sĩ Trực hỏi tôi về ý định đi nước ngoài chữa trị? Tôi nói đã liên lạc với Parkway (văn phòng đại diện ở Việt Nam) họ bảo ít ra là sau khi hồi phục sức thì mới có thể sang bên đó khám bệnh. Bác sĩ Trực bảo tôi nên nhanh chóng tiến hành đừng để chậm trễ. Sau đó anh gọi cho bác sĩ Tr, của Col để nhờ liên lạc với những bệnh viện ở nước ngoài về ca bệnh của tôi. Hôm đó sau khi chụp CT scan xong bác sĩ bảo chúng tôi về nhà đi, chi phí đóng sau. Hóa ra bác sĩ Trực đã dùng số tiền trong phông bì, đi đóng giúp chúng tôi cho nhanh, số còn lại anh dùng mua thuốc, còn một ít anh bỏ trở lại túi và gửi phim, thuốc cho chúng tôi. Chỉ ngần ấy động thái mới hiểu thêm về người bác sĩ này như thế nào rồi. Hóa ra đâu phải cuộc sống lúc nào cũng như thiên hạ đồn thổi đâu. Cuộc sống luôn còn đó những người như bác sĩ Trực. Còn chuyện ghép gan như thế nào có lẽ còn phải chờ vào sự liên lạc giúp từ các bác sĩ.

28 comments:

  1. Cháu độc hết bài viết của chú, và cũng có thêm vài thông tin cho mình!Cách đây hai năm ông ngoại cháu cũng mất vì ung thư gan! Phát hiện giai đoạn cuối trong một lần mỗ vì xà ruột! Khi bệnh viện trả về, ai bày gì cũng thử, thuốc gì cũng thử,nhưng không hiệu quả. Cháu nghĩ chú nên làm thủ tục ra nước ngoài chửa trị càng sớm càng tốt! Cháu thấy khả năng chữa trị sẽ cao hơn vì kỹ thuật người ta tiên tiến. Cháu ở Czech này cũng được hai năm rồi, có quen một người sáu năm nay sống bằng tim lợn, vẫn khoẻ mạnh và làm việc bình thường. Dẫu biết rằng với gan là rất khó, nhưng không phải không có cách giải quyết. Chúng ta phải biết hy vọng chú à, và đối với những căn bệnh ung thư, tinh thần cũng rất quan trong, nếu chúng ta giữ được sự lác quan và vui vẻ nó sẽ giúp ích rất nhiều cho quá trình điều trị! Cố lên chú nhé! Everything will be alright! I am sure, belive me!hihi

    ReplyDelete
  2. Believe me!hihi

    ReplyDelete
  3. Hihi...Anh Dien cu noi T benh bac si. Tuy khong nhieu nhung it ra cung co duoc 1 bac si tot nhu bac si Truc.
    T ham mo anh Dien lam. Co nhieu ban be tot nhu vay. Anh rang len nha, dung de phu long cua moi nguoi, nhat la Hai Anh cua anh.

    ReplyDelete
  4. Thiên Bình - LibraMarch 9, 2008 at 10:30 PM

    Cố lên anh Điền nhé, cuộc sống sẽ vẫn sẽ tươi đẹp nếu ta có niềm tin. Chúc anh sớm bình phục.

    ReplyDelete
  5. Thiên Bình - LibraMarch 9, 2008 at 10:38 PM

    Tôi có người anh bà con cũng bị UTG, đã uống nghệ đen, máu rắn hổ mang (rất nhiều) nhưng không hết. Vì vậy khuyên anh nên ra nước ngoài chữa trị càng sớm càng tốt. Hãy sống lạc quan lên anh Điền nhé.

    ReplyDelete
  6. Có rất nhiều vị thuốc người ta nói có thể chữa được bệnh UT. Nhưng... chú Điền đã quyết định đúng khi ra nước ngoài để điều trị. Chúc chú mau bình phục. Cố lên!! Cố lên

    ReplyDelete
  7. Muoi van dang theo doi, va doc tat ca cau chuyen dai cua anh...muoi tin lam lam..cau chuyen se co 1 ket thuc co hau.do la su that.van biet the, nhung duong di den nhung cai ket co hau ay, se gian truan vat va lam...anh rang len nha...muoi tin anh selam dc ma....

    ReplyDelete
  8. chuc anh mau manh khoe!

    ReplyDelete
  9. BENH NAY UONG THUOC NHIEU HON LA AN COM...

    ReplyDelete
  10. **mờ lờ tờ**March 10, 2008 at 7:41 PM

    Chú nói rất chí lý..."đâu phải cuộc sống lúc nào cũng như thiên hạ đồn thổi"...trong xã hội có rất nhiều loại người, có người tốt, kẻ xấu, có người hiền, người dzữ...bởi vậy chuyện gì cũng có "ngoại lệ" phải ko chú???...nghe chú kể về BS Trực làm con ngưỡng mộ BS ấy quá...con chúc chú mau chóng khỏi bệnh...hãy an tâm chú nhé..!!!

    ReplyDelete
  11. Đọc mà đau đó anh...chẳng giúp được gì cho anh lúc này...nhưng em hy vọng những lời động viên...những ủng hộ về mặt tinh thần cũng giúp anh fần nào vượt qua được...!!! Liều thuốc tốt nhất để mau khỏi bệnh đó chính là lòng tin vào bản thân mình...niềm vui bên gia đình, bạn bè...và cả sự hy vọng nữa...buồn bã sẽ làm cho mình càng suy sụp hơn thôi...cố lên anh nhé...em tin anh HPĐ sẽ làm được mà !!!

    ReplyDelete
  12. Kinh nghiem thi minh co the hoc hoi qua cong viec, nhung trach nhiem cao la 1 trong nhung yeu to chinh cua nguoi lam bac si. Rat tiec Vn minh co qua nhieu bac si giau nhieu thu nhung ngheo trach nhiem. Do cung chinh la 1 trong nhung ly do lam cho mot so bac si Vn o nuoc ngoai khong dam quay ve que huong lam viec....Hom nay lam chau ngoan bac Ho, nho loi bac day: co tai ma khong co duc thi lam nguoi vo dung. Anh Dien khong may gap qua nhieu ke bat tai. Hy vong tu nay ve sau moi chuyen se den suong se voi anh va Hai Anh hon.

    ReplyDelete
  13. Anh ráng cố gắng chữa bệnh nha. Đọc entry của anh làm em nhớ đến 112 ngày em ở trong CR để lo cho người thân. Cũng hoang mang, quay cuồng tìm kiếm những mối liên hệ để mong mình được "chen ngang", được bác sỹ quan tâm nhất.
    Đôi khi em nghĩ cuộc sống nó như một lớp học ở đó "Trời kêu ai nấy dạ". Anh "dạ" thật to lên, thành tâm, cố gắng hết sức để biết đâu ông để ý đến mình, thấy mình đã nỗ lực và cho qua. Hihihihi...
    Em tin là anh sẽ hết bệnh nhanh thôi mà.

    ReplyDelete
  14. Đồng ý cuộc sống luôn có người này người kia, nhưng chắc chắn là họ không xấu trong hoàn cảnh này. Họ chỉ kém thiếu kinh nghiệm, và có một chút thiếu trách nhiệm cao thôi. Chia sẽ cùng Thảo N

    ReplyDelete
  15. Cám ơn MẹNa hy vọng bạn sẽ không còn mơ như thế nữa.

    ReplyDelete
  16. Ừ mình sẽ dạ thật lớn đê mọi nguời cùng nghe...Chia sẽ cùng aclaanh những ngày ở bệnh vi65n nhé.

    ReplyDelete
  17. Chào anh, em đã từng được làm việc cùng anh một vài lần, và ấn tượng anh để lại thật tốt đẹp. Anh hãy cố gắng nhé. Anh biết không, bây giờ anh, và những trang viết của mình chính là hình ảnh sống động của " cuộc sống tươi đẹp" cho mọi người đấy! Mọi việc sẽ ổn anh ạ!

    ReplyDelete
  18. chú thật may mắn khi có nhiều ng giúp đỡ. Nếu ở hoàn cảnh như chú thì ng kc chắc chắn khó vượt wa.
    Đọc entry này chăng biết buồn hay vui nữa... mà nhìn con..tê giác cháu mắc cười wá. Hihi..đúng là minh họa sinh động wá chú ơi. hihi..nhìn dễ thương!

    ReplyDelete
  19. chúc anh mọi sự may mắn & bình an!

    ReplyDelete
  20. Doc blog cua anh, em nhu vua thay lai canh ba em va gia dinh o Tang 4 BV CR,vua trai qua dot toce dau tien,that dang so anh nhi. Nhung song la chien dau ma anh ha, chung ta nhat dinh se chien thang benh tat.Em chuc anh luon lac quan, vung tin vao cuoc song, anh nhe!

    ReplyDelete
  21. Đã có rất nhiều chia sẻ, những lời động viên và đây là một phần của "Cuộc sống tươi đẹp"...
    Con cũng không biết nói gì hơn, con chỉ biết rằng con sẽ luôn ở bên và ủng hộ Chú trong mọi hòan cảnh!
    Ráng lên Chú nha!

    ReplyDelete
  22. chao ôi...
    cháu đang cầu nguyện cho chú...
    quý lắm cái tâm và cái tình, phải ko chú?

    ReplyDelete
  23. cố gắng lên anh nhé,cuộc sống tươi đẹp vẫn chờ anh,mong anh dũng cảm vượt qua và tự tin để sống.

    ReplyDelete
  24. Một năm trước đây đứa bạn tôi bên Anh nó gởi cái link vào trang www.ungthu.net, nó bảo người lập ra cái trang web này là em họ của nó.Tôi đã dành cả đêm để đọc gần hết các bài viết ở trang này, bắt đầu từ lý do ra đời của trang ungthu.net cho đến hành trình để giành lại sự sống cho một người thân. Nghị lực và niềm tin có thể đúc kết lại trong một câu của tác giả, "Ở đâu có sự sống nơi đó có hy vọng". Sự sống vẫn bên anh, hãy hy vọng, hãy đặt niềm tin vào quá trình điều trị của mình a.Điền ạ. Andrew Grove (cựu chủ tịch Intel), đã từng vượt qua ca phẫu thuật lấy khối U trong não, ông cho biết chính niềm tin vào cuộc sống và những phương pháp điều trị khoa hoc đã giúp ông tiếp tục với cuộc đời. Đỗ Công Sơn người mua Boeing đầu tiên về VN, cũng đã trải qua ca phẫu thuật khối U, cuộc sống của ông sau đó đã kéo dài và vượt qua khỏi tất cả các dự đoán lạc quan nhất của bác sỹ chuyên môn.
    Mong anh vượt qua được những thời khắc khó khăn này.

    ReplyDelete
  25. Không ai biết trước được sau một đêm thức dậy mình sẽ ra sao đâu anh. Vì vậy có lẽ luôn vui vẻ và hạnh phúc với hiện tại là điều duy nhất ta có thể chuẩn bị cho tương lai.Chúc anh luôn lạc quan và nhanh chóng bình phục..Best wishes...

    ReplyDelete
  26. Hi Anh Dien, Em ten Hanh hien dang lam tai benh vien da khoa "Singapore General Hospital". Ngoai ra Em cung lam tu van y te cho tap doan Parkway. Lam viec cung voi bac si Tan Yu Ming. Anh Tan co noi voi Em la da mo gan cho Anh. Hoi Anh sang Singapore thi Em dang o Ho Chi Minh xem duyen dang Viet Nam 18:)nen khong gap duoc Anh.Hom nay tinh co lac vao Blog cua Anh. Neu Anh sang Singapore can giup do hoac tu van thi cu goi Em nhe: 006597414630 hoac email: hanh_nvc@yahoo.com

    ReplyDelete
  27. Chuc Anh moi dieu tot dep nhat.

    ReplyDelete