14. Ngày 10.11.2007. Sáng dậy từ lúc 6:30 Tôi và Hải Anh nhanh chóng thu xếp một số đồ cần thiết gọn nhẹ rồi gọi taxi đi vào bệnh viện CR. Theo dặn dò của các bác sĩ, chúng tôi đi lên lầu 4 nhận giường số 10. Con số ấy hôm nay chẳng may mắn với tôi tí nào vì bệnh nhân trên chiếc giường vẫn chưa xuất viện. Mà thông thường nếu chưa xuất viện thì có thể hai người sử dụng chung một chiếc. Chúng tôi đứng ngoài hành lang nhìn vào rồi chờ lấy quần áo để đi thay. Một lát sau cô hộ lý đưa cho tôi bộ quần áo không ủi (là) nhầy nhầy, xanh phớt đến phai… dù đã giặt sạch nhưng cái cảm giác dơ ảo ấy khiến tôi còn chần chừ chưa dám mặc. Chưa biết thay đồ ở đâu vì nhà vệ sinh buổi sáng quá đông người thì một hộ lý trẻ tên Luân hiểu ý khi thấy tôi còn lóng ngóng ngoài hành lang, cậu ta bảo: Anh Điền vào phòng bác sĩ thay cho lẹ. Xong nhiệm vụ trong trang phục của bệnh nhân, tôi tiếp tục đứng bên ngoài chờ bác sĩ Trực. Những cô y tá thấy vậy bảo sao không lấy băng ca rồi xuống phòng mỗ đi. Tôi và Hải Anh thẩn thờ vì thấy mình ngơ ngơ như cái thằng ít học vậy… cái gì cũng không biết, cái gì cũng ngáo ngáo trong trường hợp không biết điều lệ này. Nó xong cô y tá trực cũng biến mất cho nên chúng tôi cũng chẳng kịp hỏi thêm điều gì. Tôi hỏi Hải Anh, phòng mỗ ở đâu? Ai sẽ hướng dẫn chúng ta? Chúng tôi đến giữ cái băng ca ngoài hành lang sợ người ta giành mất. Buổi sáng nơi đây ồn ào, đông đúc đến kinh khủng. Chúng tôi như những người ngoài hành tinh khác đến, lạc lõng trong cái không gian không ai đón tiếp, chẳng người quan tâm. Tuy nhiên lúc này tôi còn rất khỏe nên những chuyện như thế này cũng bình thường đối với tôi. Một lát sau hộ lý Luân trở lại, may quá có cái phao để mà bấu, níu. Luân bảo chúng tôi có hẹn với bác sĩ rồi thì yên tâm đứng ngoài hành lang này chờ anh ấy. Khi anh ấy lên sẽ có người đưa xuống phòng phẫu thuật.
Bác sĩ Trực điện thoại cho tôi và nói rằng đang đến. Tôi mừng quá vì mình không phải là con bệnh hoang nữa rồi. Bác sĩ Trực nhanh chóng vào phòng của mình ghi ghi, chép chép gì đó, sau đó anh chủ động đẩy chiếc giường bệnh (băng ca) rồi gọi tôi đi theo anh ta. Băng, xuyên qua những dòng người đông đúc buổi sáng, xuống thang máy….đến phòng mỗ khá xa chiếc giường số 10 của tôi.
Vào phòng phẫu thuật để làm Toce. Nhanh chóng các bác sĩ đưa tôi nằm lên một chiếc giường màu xanh lá… Theo thói quen, tôi niệm Phật để chóng đi sự căng thẳng trong những tình huống như thế này. Các bác sĩ thao tác rất nhanh như thạo việc mỗi ngày. Ánh sáng làm chói mắt, tôi biết ca tiểu phẫu bắt đầu. Những bác sĩ hỏi về cái công việc của tôi để tôi bớt căng thẳng, sau đó họ tiêm thuốc tê rồi trùm lên đó bao nhiêu lớp vải xanh lá khác…Tôi chỉ có một cảm gíac tê tê, sau đó dưới vùng đẹn bị rạch một đường, chừng như có một vật thể lạ nào đó chui vào động mạch dưới háng của tôi. Một luồng thuốc chạy vào thật nhanh. Bác sĩ phẫu thuật chính nói với tôi rằng: Xong rồi, nhưng cứ nằm yên nhé. Noí xong ông cùng những bác sĩ, trợ lý khác làm công việc băng bó vết thương bằng những loại băng keo rất lớn. Nó kiềng cái chân phải của tôi không chuyển động được. Bác sĩ phẫu thuật nói tôi không nên co cái chân phải này lại trong suốt 24 giờ đồng hồ. Bây giờ chưa đau nhưng sau đó sẽ rất đau, cố gắng chịu đựng nhé.
Mọi người tận tình chuyển tôi sang chiếc giường di động đẩy tôi ra ngoài. Bên ngoài đã có sẵn 2 bệnh nhân “mối” khác đang chờ. Rõ ràng cái việc này “Khách hàng” đông khủng khiếp. Tôi thấy bác sĩ Trực vẫn còn ở đó. Thì ra anh vẫn chờ tôi từ lúc nãy đến giờ. Anh tự tay đẩy băng ca xuyên qua những mối nối của gạch, nền xi măng có độ nẩy cao. Mỗi khi đi ngang qua những chỗ đó vết thương vừa mỗ nó đau kinh khủng, như có ai lấy một túi đinh to tướng mà ném vào bụng mình. Tôi cố gắng chịu đựng và luôn nhớ đến lời dặn của bác sĩ phẫu thuật, “không được cử động chân phải”. Thuốc tê tan nhanh, tôi bắt đầu biết đau và nghĩ đến một nơi thật yên tĩnh trong trạng thái không bình thường này. Trở lại chiếc giường số 10 bệnh nhân vẫn nằm nguyên chỗ đó. Bác sĩ Trực bảo tôi thôi cố gắng nằm tạm ở đây nhé. Tôi thấy giải pháp nằm băng ca trên hành lang này còn tốt hơn là phải nằm chung khi mà chân phải của tôi chưa được phép cử động. Lúc này bệnh viện đã đến giờ thăm nuôi, người nhà của những giường bệnh khác ra vào tấp nập. Họ va chạm vào thành băng ca liên tục khiến cho tôi bị chấn động liên hồi. Một cái băng ca bé nhỏ để giữa hành lang của căn phòng tập thể này thì chẳng khiến mọi người cũng dễ dàng va chạm phải. Hải Anh lo sợ cho cái chân của tôi và cuống cuồng gọi điện thoại cho Lê Quang, cho những người có quan hệ tốt, có khả năng lấy phòng riêng ở bệnh viện quá tải này. Một khi bạn là người khỏe mạnh nếu có ai đó va vào thành giường bằng inox, tiếng chấn động nó lên não bạn sẽ cảm nhận điều gì, huống chi người mới có ca phẫu thuật làm toce như tôi.
Thuốc hóa trị lan tỏa dần, thuốc gây tê tan biến. Tôi bắt đầu thấy cái thứ tê buốt khác lại đến. Nó không chỉ ở vùng bụng, mà lên tận hệ thần kinh. Vết thương trên đầu tôi ngày xưa nay như bị tái phát cộng hưởng. Tôi tê cứng cả vùng sau gáy và bắt đầu hiểu được cái đau như thế nào sau khi làm toce. Hải Anh chạy ra vào như không biết phải xoay sở như thế nào. Gọi điện thoại cho ông Ngoại của Mi Chò… Gọi cho chú Trà (Tiến sĩ văn hóa Lê Ngọc Trà) nhờ quan hệ của ông liên lạc với giám đốc bệnh viện CR bạn của ông, cầu cứu một căn phòng. Mọi liên lạc đều không được vì nhiều lý do khách quan. Tôi nghĩ hay nhờ những quan hệ của những người “lớn” khác.
Cơn đau không phải như cái búa đóng nhầm tay nó thổi từ bên trong trào ra từng cơn như lửa đốt. Cộng thêm sự ra vào, va chạm thành băng ca liên tục, tôi bảo Hải Anh không còn giấu gì được nữa rồi, hãy gọi điện thoại cho anh Nguyễn Công Khế xem có giải pháp, quan hệ nào tốt hơn giúp mình trong lúc này. Anh Nguyễn Công Khế đang check in sang Philippin làm giám khảo Hoa Hậu Trái Đất ngoài sân bay. Anh giật mình khi nghe cái tin bệnh này của tôi, không hỏi thăm được gì nhiều hơn, anh nói sẽ nhờ người trong cơ quan lo giúp việc này. Chuyện cái phòng tưởng đâu nhỏ, hóa ra chẳng nhỏ chút nào, không đâu liên lạc được, dù là những loại phòng đắt tiền giành cho người nước ngoài thuê. Chật cứng, quá tải… đó là những từ thường thấy ở bệnh viện Việt Nam. Có lẽ từ lúc đó cái ý định giấu thông tin bệnh tật không còn nữa, lúc này đây tôi cần sự động viên giúp đở của mọi người. Tôi biết, tinh thần sẽ giúp tôi quên đi những ngoại cảnh xung quanh.
Tôi nhắm mắt lại tưởng tượng đang chơi game. Mỗi khi ai đó va vào thành giường làm rung chuyển thì mình tưởng tượng là đang lái xe va vào vách đá. Tiếng gà-men va vào thành giường kêu keng keng thì nghĩ đó là sự va chạm giữa các xe trên đường đua. Tạo cho mình một chút cảm giác ảo ấy cũng qua đi bớt phần nào trong cơn đau này.
Cao Minh Hiển cùng các em tôi vào thăm… tất cả cuống cuồng nhưng cũng chẳng giải quyết được gì. Đến chiều, một bệnh nhân xuất viện, bác sĩ Trực giành chỗ đó cho tôi. Chuyển sang được giường cố định quả không gì bằng. Tôi thấy mình an bình, sung sướng, hạnh phúc, ngay cả trước đó những cái màu sắc cũ, dơ ấy làm tôi ái ngại. “An bình” tôi thiếp đi lúc nào không hay.
15. Mở mắt dậy tôi thấy tất cả người nhà tôi đều hay biết. Cha tôi đã xuất hiện trước đầu giường. Tôi đã không cho người nhà báo cho ông biết vì sợ rằng Cha tôi lo lắng nhiều. Hỏi ra mới biết Lê Tuấn Anh đã điện thoại báo cho Cha tôi biết. Lê Quang, Thái Huân, Hiệp Văn, Cao Minh Hiển, Mỹ Tâm, Huyền Thanh, Minh Nhiên, Thanh Hà Nội, Linh Sát Thủ, Lâm M&Tôi, Dũng Khùng, Đoàn Minh Tuấn, Hà Anh Tuấn, Đoan Trang, Trần Linh, Thanh Sơn, Nam 3D… vào động viên tinh thần tôi. Trong những lúc này bạn bè sẽ giúp tinh thần của bạn rất nhiều. Tôi thiết nghĩ, trước đây thuốc giảm đau đã giấu bệnh của tôi, bây giờ lẽ nào tôi lại tiếp tục làm mọoc phin giấu căn bệnh này đến với mọi người. Kể từ lúc đó tôi cảm thấy nhẹ nhàng hơn, ít ra là trong suy nghĩ là không phải bưng bít thông tin bệnh tật.
16. Những đêm ở bệnh viện là những đêm vô cùng khó ngủ ở trạng thái phòng tập thể. Người thì lạnh giảm bớt quạt, người thì đau rên hừ hừ, người thì vào thăm bệnh nói chuyện ồn ào gây mất trật tự. Đêm đến người nhà phải ở lại nuôi bệnh như thói quen mà Việt Nam vẫn phải làm để chăm sóc bệnh nhân. Thay phiên, khi thì các em trai tôi thằng Thông, thằng Mạnh. Khi thì Hải Anh, người nhà phụ việc… Cái nền đất về đêm sau một ngày biết bao vi trùng, bệnh tật trây ra đó (Bệnh viện chỉ lau mỗi ngày vào buổi sáng mà thôi). Những cái bô tiểu dưới gầm giường hôi thối… vậy mà tất cả người nhà phải biết chịu đựng còn giỏi hơn cả người bệnh. Ai cũng phải tự thu xếp cho mình một chỗ ngủ về đêm ở giữa 2 giường bệnh. Nếu nửa đêm bệnh nhân có phải loạng choạng bước xuống thì giẫm phải người nuôi bệnh cũng là chuyện bình thường. Có lẽ vì quá mệt trong ngày nên họ ngủ rất tốt trong đêm. Nghĩ đến đây mà thương cho người đi nuôi bệnh, họ còn khổ hơn người bệnh gấp nhiều lần, họ còn chịu đựng được huống chi là tôi.
Tôi thật khó ngủ vì 2 ngày không đi toilet được sau toce. Phần vì một vết thương nhỏ sau đầu làm tôi nhức nhối kinh khủng. Trạng thái không xoay trở, co chân, chuyển động, khiến bạn sẽ rất mõi. Sau khi làm toce, khứu giác của bạn sẽ hoạt động tốt vô cùng, các mùi đều có thể đánh hơi nghe thấy, đó là một trong những triệu chứng khiến người sau khi làm toce rất dễ muốn ói (nôn). Mùi bệnh viện, mùi thuốc, mùi nước tiểu, mùi nấu ăn đầy dầu mỡ của người nhà thăm nuôi ngoài hành lang…trộn lẫn… không khiến chỉ muốn ói tất cả những thứ đang có trong cái dạ dày của mình mà thôi. Nghĩ đến đây, trong trạng thái nằm, tôi hít thở theo phương pháp Thiền mà tôi đã từng biết qua chút ít. Tôi tự xem những cái mùi ấy như một thứ không khí trong lành. Hít thật sâu chậm như một cách đang sàn lọc không khí vậy. Và đó là cách mà những ngày nằm viện ở đây mọi người bị bệnh gan đều bị nôn mửa liên tục, nhưng riêng tôi thì không. Tôi cũng cố gắng để giữ được trạng thái tốt nhất khi còn có thể.

doc bài viết của anh, làm em thấy cần phải quý sức khỏe mình hơn!
ReplyDeleteChúc anh có tiến triển tốt!
Hom nay the nao roi? Viet nhieu nhu the chac la khong bi met huh? Co len nhe'
ReplyDeleteCố lên chú :D
ReplyDeleteEm da doc het nhung entry cua anh...Em thay dong cam voi anh nhieu. Sinh, benh, lao, tu von la nhung thu ma con nguoi khong tranh duoc, anh hay coi no nhu chuyen nho thoi, dung lo lang nhieu..Cung rat nhieu nguoi co hoan canh nhu anh va ho vuot qua duoc,anh cung se vuot qua duoc. Nhung luc nhu the nay anh can co niem tin vao cuoc song nhat...
ReplyDeletesang gio mong nghe tiep chuyen cua anh,neu co the moi ngay anh viet mot chut nhe,mot chut thoi de tat ca moi nguoi biet la anh khoe...
ReplyDeletethuong nguoi viet nam minh qua...
Là người bệnh đã khổ
ReplyDeleteLà người bệnh ở VN còn khổ gấp trăm nghìn lần...
Chúc anh tiếp tục vững tin chiến đấu và chiến thắng!
hay co gang len nhe! chu co mot cuoc chien that dai, do la dieu ma nhieu ng dang mac fai can benh wai ac nay fai chiu dung!!! chi can chu ko bo cuoc, niem tin vao cuoc song nua chu ah. chau tin la dieu ki dieu se xuat hien. giu gin suc khoe nhe chu
ReplyDeleteHi anh, em Bich (phu my hung) day,mot ngay no doc bao em moi biet anh chuan bi qua Sing de chua benh, hom nay tinh co len blog moi doc het nhung entry cua anh va thay long triu nang. Ranh gioi giua moi thu mong manh qua phai khong a? Du lau roi khong gap anh nhung em van thuong xuyen hoi tham suc khoe cua anh qua anh Tranh, anh Dung... Em mong anh luon vui ve de vuot qua tat ca. Em da rat ay nay vi lan cuoi cung noi chuyen voi chi Hai Anh de tim 1 can nha ben Phu my hung cho anh chi ma chua duoc.
ReplyDeleteui ui a oi quen mat nhieu nguoi cung toi tham a ngay hom do qua day a,hi e ne,a.lâm già,jundat nè.doan quan hung hau toi tham a hoanh trang nhat benh vien day nha..........co gang len a a nhe
ReplyDeleteui ui a oi quen mat nhieu nguoi cung toi tham a ngay hom do qua day a,hi e ne,a.lâm già,jundat nè.doan quan hung hau toi tham a hoanh trang nhat benh vien day nha..........co gang len a a nhe
ReplyDeleteEm tin là sau cơn mưa - trời lại sáng thôi anh ạh!
ReplyDeleteCố gắng lên! Tất cả mọi người vẫn ngày này support anh..
ANH AH .. e cam thay chong mat voi nhung gi anh ghi .. anh that la` gio~i .. hxiihx.. co len anh nhe.. e se lun ung ho anh .. moi thu da tot .. chac chan mot dieu rang se tot va tot hon nhiu nua ..
ReplyDeleteCo len DD nhe.
ReplyDeleteem chúc ĐD HPĐ vững tâm để đi hết con đường mà anh đang chiến đấu!!!
ReplyDeleteChúc bạn Điền mau khỏe lại và gặp được mọi may mắn, tốt đẹp.
ReplyDeleteChúc anh mau khỏe lại. Mỗi ngày sống là một ngày vui! Và nhiều nhiều ngày, nhiều nhiều nhiều năm nữa anh nhé!
ReplyDeleteRang len nhe anh! Mong anh co nghi luc that nhieu de vuot qua. EM tin roi moi viec se lai tot dep thoi. CO GANG LEN CHANG DAO DIEN TAI NANG HUYNH PHUC DIEN...Em van muon moi Video clip em xem, hay moi chuong trinh em xem luon luon co ten Dao dien Huynh Phuc Dien hien huu mai mai va mai mai!!! TRY TRY TRY
ReplyDeleteMỗi ngày, anh có thể chen vào giữa những entry hồi tưởng "Cuộc sống tươi đẹp" vài dòng thông tin về tình trạng sức khoẻ hiện tại để mọi người yên tâm nhé?
ReplyDeleteSức khỏe là cái quý giá nhất trong cuộc đời phải ko chú? Chú cố gắng kiên trì chữa bệnh nhé, trời ko phụ lòng người đâu. Cố gắng lạc quan để vượt qua bệnh tật chú nhé. Còn bé Chò và Mi luôn cần chú lắm. Chúc chú mau hồi phục nha!
ReplyDeletecố gắng chiến đấu tới cùng nha anh!
ReplyDeleteem rất phục cái đoạn mà anh tưởng tượng mình đang chơi game.
ReplyDeleteTrải qua những ngày này, đối chọi với căn bệnh này... và thấy rõ hơn rằng cuộc sống thật ý nghĩa và vô cùng tươi đẹp!
ReplyDeleteChữa trị bệnh này con biết Chú sẽ phải chịu đau đớn nhìu nhưng Chú con kiên cường lắm, chú sẽ làm đc màh... phải k vậy k?!