Thursday, November 20, 2008

Về đâu... con đường dài phía trước




Sáng nay thức rất sớm, dù tối hôm qua bị sốt cả ngày, kéo dài đến đêm. Người ướt đẫm mồ hôi mà vẫn thấy lạnh chạy suốt sống lưng làm đôi khi ta cảm thấy rợn cả người.

Một buổi sáng trong lành hiện ra ngoài ô cửa. Cái khí trời mát mẻ của Giáng Sinh như tràn về trong tiết trời lành lạnh. Con đường trong ô cửa sổ nhà tôi đủ để dài, nhìn thấy người hối hả đưa con đến lớp, kẻ vội vã phóng xe đến sở làm.... Một buổi sáng thanh bình hiện ra sau cơn sốt.

Xuống nhà uống một ly cafe cho tỉnh giấc mộng mỵ, nhớ nhung đan xen của đêm qua. Ngồi nhắn tin cho các cô các thầy nhân ngày 20/11. Khác mọi năm, năm nay tôi không về thăm lại trường xưa ở Vĩnh Long được. Ngôi trường nằm cạnh bờ sông đủ cho sự lãng mạn đã biến mất tự khi nào trong kế hoạch qui hoạch và giải toả của tỉnh. Tôi nhớ ngôi trường thời còn ở Vĩnh Long nhiều kỷ niệm. Tôi nhớ thầy cô, tôi nhớ những ngày bị bắt lên cột cờ vì tóc dài quá gáy. Tôi nhớ những đêm lửa trại của cái tuổi chưa đủ tuổi vị thành niên đã biết yêu. Tôi nhớ những trận bóng đá rướm máu đầu gối giữa các lớp trên nền xi măng rộng dành để chào cờ của trường. Và dòng sông Tiền Giang luôn thổi những luồng gió mát làm lá me, lá phượng vung rải cả không gian ngôi trường này. Ngôi trường thuở ấu thơ đơn sơ, mộc mạc là thế. Ấy vậy mà đã cho tôi quá nhiều kỷ niệm đẹp.

Sáng nay thức sớm, gọi điện về Vĩnh Long thăm các cô thầy. Hôm rồi tôi có rũ những người bạn cũ về thăm lại thầy cô. Nhưng vì tôi cũng vừa trở lại từ Singapore, nên kế hoạch ấy xem như phá sản. Cô Bích điện thoại cho tôi và bảo rằng sẽ đem thư tôi gửi cho các cô Thầy trường Nguyễn Trường Tộ đọc lên để mọi người cùng nghe.

Sáng nay thức sớm, không dám gọi điện thoại cho các thầy nghệ thuật... Vì khác với các cô thầy phổ thông. Các thầy nghệ thuật bao giờ cũng dậy muộn vì đêm qua phải làm những công việc cần làm của cái nghề này.... tôi biết. Tôi nhắn tin cho Thầy Trần Ngọc Giàu, Thầy Thanh Bạch, Thầy Lê Hữu Luận... Tôi không nghĩ rằng tin nhắn vừa đi, lại nhanh chóng có hồi âm nhanh đến như vậy. Và rồi tôi thật xúc động khi nhận được những tin nhắn hồi âm này từ các cô các thầy .... Những tin nhắn không giống những tin nhắn của năm trước, nó có điều gì đó khác thường và làm sống mũi tôi đỏ lên giây lát trong sự kiềm chế của chính mình.

...

-"Không thầy đố mày làm nên" Chính nhờ vào điều đó, ít nhiều em có được ngày hôm nay. Cám ơn Thầy (nhân 20/11). cám ơn những kỷ niệm tốt đẹp mà thầy đã dành cho em". HPD

-"Cảm ơn em!Thầy rất xúc động! Chúc em mãi mãi là người học trò vượt qua tất cả mọi khó khăn thử thách! Đắm mình trong suy tưởng, vươn lên tắm mình trong ánh sáng của hạnh phúc! Thầy cô rất tự hào về em. Cố gắng lên em nhé! Em là người của đức tin, và những điều kỳ diệu!" Thầy Lê Hữu Luận.

...

-"Để có một HPD trong đó không thể không nhắc đến một người thầy có tên Thanh Bạch. Em kính chúc thầy sức khoẻ, sáng tạo trong công việc,và đặc biệt là bộ ảnh sắp đến sẽ thành công ngoài mong đợi... hehehehe" em HPD

-"Cảm ơn em, may mắn em thành công, may tôi có học trò giỏi... hạnh phúc vì cùng lớn lên chung mãnh đất Vĩnh Long, rồi cùng hỗ trợ cho nhau trong nghề, trong đời cho đến tận bây giờ. Mong em bình yên và luôn sáng tạo..." Thầy Thanh Bạch.

...

-"Hôm nay 20/11 em kính chúc thầy thêm nhiều niềm vui trong công việc và luôn sáng tạo, làm đầu tàu để chúng em noi theo" em HPD

-"Thầy cảm ơn và chúc Điền khoẻ để cùng thầy tiếp tục sáng tạo Điền nhé" Thầy Trần Ngọc Giàu.

Tôi gọi điện cho thầy Hoàng Song Nhy vì thầy luôn dậy sớm... Tuy nhiên không có tín hiệu chuông, có lẽ thầy đang ở nươc ngoài chăng? Người thầy (nghệ thuật) đầu tiên của tôi. Một bức bình phông như một người Cha tinh thần.

Và rồi bao năm bao tháng cuộc sống đổi thay, con người đổi thay. Tôi lớn lên, cảm nhận cuộc sống, học được biết bao điều trong thực tế này. Tuy nhiên tôi sẽ chẳng biết về đâu nếu con đường phía trước chưa có người khai phá. Xin cảm ơn thầy cô nhân ngày 20/11. Chính cô thầy đã giúp cho em biết và cảm nhận được ngã rẽ của cuộc đời mình.

Viết vội cho ngày 20/11/2008

17 comments:

  1. Tự nhiên sóng mũi cay cay khi đọc bài viết của anh. Chỉ biết anh qua các phương tiện truyền thông thôi nhưng rất cảm phục anh. Chúc anh thật nhiều sức khỏe. Gia đình bình an, hạnh phúc.

    ReplyDelete
  2. đúng rồi, HPĐ là người của nghị lực và của những điều kì diệu ...

    ReplyDelete
  3. chuc chu Dien ngay cang nhiu suc,de tip tuc lam nhung cong viec ma chu iu thik...

    ReplyDelete
  4. chú Điền giữ sức khỏe nhé....Chúc chú 20/11 dzui dzẻ và sức khỏe.....

    ReplyDelete
  5. chuc anh DIEN ngay cang khoe manh , va cong hien cho nghe thuat , biet anh cung da lau , gio moi co dip gap anh. em rat kham phuc anh , mot con nguoi giau nghi luc , het minh vi nghe thuat

    ReplyDelete
  6. Không Ngờ chú Điền cũng là một người con ở Vĩnh Long ah? Cháu thật bất ngờ và xúc động khi đọc những dòng tâm sự của chú về những người thầy của mình khi con đi học, cháu thật sự xúc động với những lời hết sức chân thật của chú. Con cũng ở Vĩnh Long nữa nè chú Điền ơi! Nhưng con học ở trường cấp 3 Lưu Văn Liệt, chắc chú biết trường đó chứ? và hôm nay con chúc chú luôn vui vẻ và khoẻ mạnh để lam ra những bộ phim thật hay cho nền điện anh3 nước ta nha chú! ah mà chú Điền ơi, cháu cũng thích đóng phim lắm, nhưng chắc ko co cơ hội đóng wá! mà nếu có cơ hội cháu muốn đóng phim của chú lắm dó>.

    ReplyDelete
  7. Chau cung chuc' chu' Dien`- va co the? dang la tha^y` cua rat nhieu` anh chi em trong nghe` cua chu'- som' khoi? benh, ngay cang co' them nhieu dong' gop' sang' tao. cho nganh`. Chuc' chu' luon vui ve va hanh phuc' cung gia dinh.

    ReplyDelete
  8. một entry cảm động . xin chia sẻ với anh ...
    Hiện em đang theo đuổi con đường sự nghiệp của mình với trách nhiệm nặng nề của một nghề giáo ...
    chúc anh Điền được nhiều sức khoẻ niềm vui và hạnh phúc ...

    ReplyDelete
  9. Chúc anh khỏe mạnh và có những tác phẩm nghệ thuật mới để các thầy còn mãi hãnh diện về anh!

    ReplyDelete
  10. Em thích những dòng dòng viết vội như vậy vì nó rất thật! Thời gian qua nghe anh bệnh, bây giờ chắc tình hình đã khá hơn rồi chứ ạ! Em nghĩ, anh Điền phải vì mọi người mà mau khỏi bệnh vì không có anh và các "thầy" của anh thì Việt Nam mình sẽ thiếu các show hay, có thể nói người "dám nghĩ' thì không thiếu nhưng "dám nghĩ dám làm" thì không nhiều lắm! Biết đâu "ngày này năm ấy" thầy Điền sẽ nhận một mớ lời chúc từ các học trò của mình như bây giờ anh đang chúc các thầy của mình vậy! Nhất định là vậy! Kính gửi lời chúc đến các thầy Trần Ngọc Giàu, Thanh Bạch, Hữu Luận (em đoán không lầm là Hữu Luân-em rất thích các phong cách của chú Hữu Luân, rất stlye), Hoàng Song Nhy và tất cả những người thầy đã cho "ra lò" một HPD như hôm nay! Chúc anh Điền và chị khỏe, các con anh luôn ngoan nhé!

    ReplyDelete
  11. Cám ơn Dong Dong mot nguoi khong quen biet cùng cảm nhận

    ReplyDelete
  12. Cam ơn Tiểu Bảo đã biết và chia sẻ chi tiết đến như vậy. Chúc Kiếng Cận nhân ngày nhà giáo VN. Chúc em mau chóng trở thành nhà giáo.

    ReplyDelete
  13. Không khóc mà sóng mũi cay cay.Một entry rất thật và đầy xúc động.Con đường phía trước đang chờ anh khai phá, hãy bước tiếp nhé anh!!Chúc cho anh có thật nhiều sức khỏe để bay bổng cùng với những ý tưởng táo bạo và đầy nghệ thuật của mình.

    ReplyDelete
  14. Co May oi! Cam on ban da nhung dong vo cung cam suc ve entry nay cua D. Cam on nhung cau hat cua Vu Duc Sao Bien trong hoan canh hop ly nay. Chuc ban luon giu duoc nhung dieu tot dep cho rieng minh

    ReplyDelete
  15. Một entry thật xúc động! Em cũng thấy sống mũi mình cay cay... một entry gợi cho mình thật nhiều ký ức của một thời thật đã quá xa...
    ...những ngày đầu cắp sách đi học trên con đường nhỏ, những ngày vô tư theo bạn bè chơi những trò trẻ con, những ngày thi lo lắng hồi hộp, những mùa hè bâng khuâng nỗi nhớ,những cánh phượng hồng ép trong từng trang vở, những lưu bút chuey62n tay... những mùa tựu trường háo hức trong những bộ đồ mới... và cả những cảm xúc đầu tiên nhớ 1 người mà chỉ cần lên lớp, trông thấy người ta là cả ngày hạnh phúc...
    ..."Giữa thu vàng, bên đồi sim trái chín
    Một mình ta ngồi khóc tuổi thơ bay"
    ...

    ReplyDelete
  16. Ngậm ngùi vì thời gian thật nghiệt ngã.. mới đó thôi mà mọi cái thật đã đi quá nhanh... đọc entry này chợt nhớ đến bài hát mà mình thực sư yêu thích, và cũng cho mình ngẫm nghĩ nhiều về cuộc đời nhiều khó khăn, nỗi buồn, nhưng cũng thật đẹp vô cùng:
    Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt.
    Mùa thu nào cho người về thăm bến xưa.
    Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ.
    Về đồi sim, ta nhớ người vô bờ.
    Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó,
    Để hái dâng người một đóa đẫm tương tư.
    Đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió.
    Sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ.
    Ta vẫn chờ em trên bao la đồi nương,
    Trong mênh mông chiều sương
    Giữa thu vàng, bên đồi sim trái chín
    Một mình ta ngồi khóc tuổi thơ bay .
    Thời gian nào trôi bềnh bồng trên phận người.
    Biệt ly nào không muộn phiền trên dấu môi.
    Mùa vàng lên, biêng biếc bóng chiều rơi.
    Nhặt hoài mong, ta hát vì xa người.
    Thu hát cho người,Thu hát cho người, người yêu...ơi !

    ReplyDelete
  17. Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt.
    Mùa thu nào cho người về thăm bến xưa.
    Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ.
    Về đồi sim, ta nhớ người vô bờ.
    Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó,
    Để hái dâng người một đóa đẫm tương tư.
    Đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió.
    Sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ.
    Ta vẫn chờ em trên bao la đồi nương,
    Trong mênh mông chiều sương
    Giữa thu vàng, bên đồi sim trái chín
    Một mình ta ngồi khóc tuổi thơ bay .
    Thời gian nào trôi bềnh bồng trên phận người.
    Biệt ly nào không muộn phiền trên dấu môi.
    Mùa vàng lên, biêng biếc bóng chiều rơi.
    Nhặt hoài mong, ta hát vì xa người.
    Thu hát cho người,Thu hát cho người, người yêu...ơi !

    ReplyDelete